Tiếng nước lạnh xả xối xả từ vòi hoa sen trong phòng vệ sinh VIP của Tập đoàn Ngọc Lôi vẫn không thể dập tắt được ngọn lửa tà dâm đang hừng hực thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của Lưu Minh Ngọc.Nữ Trưởng ban Quan hệ công chúng kiêu kỳ, người luôn tự hào về sự đoan trang và chính trực của mình, giờ phút này đang ngồi bệt dưới sàn gạch men lạnh lẽo. Tấm áo sơ mi lụa xộc xệch, ướt sũng dính sát vào hai gò bồng đảo vĩ đại đang phập phồng kịch liệt. Hai đùi thon dài của nàng run lên bần bật, dòng nước lạnh hòa cùng thứ dâm thủy đặc sệt, nhớp nháp không ngừng rỉ ra từ đóa hoa đang sưng tấy đỏ rực. Nàng vừa trốn chạy khỏi căn phòng làm việc của gã Phó tổng giám đốc lùn mập, hôi hám Mã Kiến Quốc. Ký ức về việc bị gã đàn ông đê tiện ấy ép xem lại đoạn video bản thân thủ dâm, bị gã sàm sỡ, bóp nghẹt bầu vú và tàn nhẫn đâm rút lút cán vào sâu trong cuống họng đến mức phải nuốt trọn tinh dịch… tất cả như một cuốn phim đẫm máu băm vằm linh hồn nàng. Nàng hận gã đến thấu xương, nhưng bi kịch tàn khốc nhất là, tận sâu trong cỗ cơ thể mang đẳng cấp “Bá Hoàng” này, gai vị giác và từng tế bào thần kinh lại đang điên cuồng gào thét sự thỏa mãn, ỷ lại vào thứ khoái lạc dơ bẩn đó!
“Mình dơ bẩn quá… mình thực sự đã biến thành một con điếm thèm khát nhục dục rồi sao…”Lưu Minh Ngọc ôm mặt khóc nức nở. Sự tủi nhục, sợ hãi gã ác quỷ họ Mã kia đã vượt quá sức chịu đựng. Trong cơn bế tắc tuyệt vọng, hình bóng phong trần, nụ cười ngạo nghễ và bờ vai vững chãi của Dương Thần lóe lên trong đầu nàng như một chiếc phao cứu sinh duy nhất. Nàng cần anh! Nàng cần hơi ấm của Dương Thần để kéo nàng ra khỏi cái địa ngục dâm đãng đang cắn nuốt cơ thể này.Run rẩy rút chiếc điện thoại từ trong túi xách, Lưu Minh Ngọc bấm số gọi cho Dương Thần.”Dương Thần…” Giọng nàng vỡ vụn, mang theo tiếng nấc nghẹn ngào nhưng cố gắng kìm nén: “Tối nay… tối nay anh rảnh không? Em cảm thấy hơi ngột ngạt… Anh có thể đi dạo cùng em, đi ăn một bữa cơm được không?”Ở đầu dây bên kia, Dương Thần đang ngồi trong xe BMW, nghe thấy giọng điệu yếu đuối, cần sự che chở của người phụ nữ trưởng thành, xinh đẹp luôn hết lòng vì mình, trái tim hắn lập tức mềm nhũn. Bản tính tự tin, luôn yêu thương và muốn bảo bọc phụ nữ của hắn trỗi dậy.
“Được chứ, bảo bối. Bất cứ khi nào em cần, anh đều ở đây. Tối nay anh qua đón em, chúng ta đi ăn thật ngon nhé.” Dương Thần vui vẻ, sảng khoái đồng ý ngay lập tức.Cúp điện thoại, Lưu Minh Ngọc vuốt ve màn hình, khóe môi khẽ nở một nụ cười chua xót nhưng an tâm phần nào. Nàng vội vã đứng lên, rửa sạch những dấu vết dơ bẩn của gã ác quỷ, dặm lại lớp trang điểm, khoác lên mình lớp vỏ bọc nữ cường nhân mạnh mẽ, chuẩn bị cho buổi hẹn hò để sốc lại tinh thần.
———————-
Thời gian trôi nhanh đến chạng vạng tối.Khuôn viên của một trong những nhà hàng Tây kiểu Pháp xa hoa bậc nhất Trung Hải bắt đầu lên đèn rực rỡ. Tại bãi đỗ xe VIP, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen tuyền từ từ lăn bánh tiến vào.Cửa xe mở ra, Tư Đồ Minh Trạch (do Nghiêm Bất Vấn ngụy trang) bước xuống. Gã khoác trên mình bộ âu phục đắt tiền, khuôn mặt chằng chịt sẹo tản ra uy áp lạnh lẽo của một ông trùm hắc đạo. Ngay sau đó, gã vươn tay, đỡ một thân ảnh mềm mại, kiều diễm bước ra khỏi xe.Sắc Vi vừa đặt chân xuống mặt đất, cả cơ thể đã khẽ run lên một cái thật nhẹ. Gò má kiều diễm của nữ vương hắc đạo lập tức ửng hồng như rỉ máu, hai đùi thon dài vô thức gắp chặt lại.Đêm nay, dưới sự ép buộc tàn nhẫn và mệnh lệnh không thể chối từ của gã “cha ruột”, Sắc Vi buộc phải khoác lên mình một bộ trang phục dạ hội khiến nàng chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống. Đó là một chiếc đầm lụa tơ tằm màu rượu chát mỏng tang như cánh ve sầu.
Thiết kế trễ vai khoét sâu đến mức phơi bày hơn phân nửa hai khối gò bồng đảo vĩ đại, trắng muốt đang rung rinh theo từng nhịp thở. Toàn bộ phần lưng trần từ cổ xuống tận eo được khoét sâu hoắm, phô diễn đường cong thắt đáy lưng ong mượt mà.Nhưng điều kinh khủng nhất, dâm đãng nhất chính là… bên dưới lớp lụa mỏng manh ấy, Sắc Vi hoàn toàn không được phép mặc áo lót! Hai nụ hoa hồng hào, mẫn cảm của nàng đã sớm cương cứng, dựng đứng lên in hằn rõ mồn một qua lớp vải. Gió đêm thổi qua, lớp lụa dính sát vào cơ thể phồn thực, vẽ ra từng đường nét ma quỷ của một thân hình hoàn mỹ. Sắc Vi vốn là người phụ nữ có “da mặt mỏng”, nàng luôn giữ phong thái cao ngạo, uy nghiêm trước đám đông. Việc phải ăn mặc hở hang, lẳng lơ như một cô gái gọi cao cấp bước vào chốn đông người khiến linh hồn nàng gào thét vì xấu hổ. Nàng cúi gằm mặt, hai tay luống cuống muốn che trước ngực nhưng lại bị Tư Đồ Minh Trạch thô bạo gạt ra.”Che cái gì? Con đã sở hữu thân hình quyến rũ thì phải biết khoe ra cho người ta thèm thuồng chứ. Đi thẳng lưng lên cho ta!” Lão già gằn giọng, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần ngang nhiên vòng qua ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của nàng, ngón tay thỉnh thoảng lại cố tình miết mạnh vào phần mông nẩy nở qua lớp lụa.”Cha… bộ đồ này hở quá… mọi người đang nhìn kìa… con sợ…” Sắc Vi thều thào, nước mắt lưng tròng.Đúng như nàng lo sợ, vừa bước vào sảnh nhà hàng, mị lực bốc lửa, kiêu sa của nàng lập tức thu hút mọi ánh nhìn của cánh đàn ông xung quanh. Những đôi mắt hau háu, thèm thuồng dán chặt vào khe ngực sâu hoắm và tấm lưng trần của nàng. Bị soi mói một cách trần trụi, lý trí Sắc Vi vô cùng nhục nhã, nhưng tàn khốc thay… cơ thể đã bị tơ trùng sa đọa của nàng lại phản bội hoàn toàn!
Sự sỉ nhục thị giác giữa đám đông lại biến thành một liều ma túy sinh học cực mạnh. Hai bầu vú của nàng càng thêm sưng tấy, ngứa ngáy đòi được bóp nghẹt. Mật đạo chật hẹp bên dưới co thắt điên cuồng, dâm thủy nóng hổi ồ ạt túa ra, làm ướt sũng chiếc quần lót lọt khe mỏng manh, trơn trượt dính dớp vào đùi trong. Nàng… nàng đang nứng điên cuồng vì bị người ta nhìn trộm cơ thể hở hang của mình!Ngay lúc Sắc Vi đang cắn nát môi để kìm nén tiếng rên rỉ dâm tiện, ánh mắt phượng mờ mịt sương tình của nàng bỗng khựng lại.Cách đó không xa, tại khu vực sảnh chờ, một bóng dáng quen thuộc đập thẳng vào mắt nàng.
Là Dương Thần! Người đàn ông mà nàng yêu thương bằng cả sinh mệnh. Thế nhưng, trái tim nàng như bị ai bóp nghẹt khi nhìn thấy Dương Thần đang tươi cười rạng rỡ, bàn tay rắn chắc của hắn đang nắm chặt lấy tay của một người phụ nữ xinh đẹp, đoan trang khác – Lưu Minh Ngọc! Hai người họ kề vai sát cánh, thân mật và tình tứ như một đôi uyên ương hoàn hảo.Cảm giác ghen tuông, chua xót và mặc cảm tội lỗi trào dâng khiến Sắc Vi thở dốc. Cùng lúc đó, Dương Thần dường như cảm nhận được có một ánh mắt mãnh liệt đang nhìn mình. Hắn quay đầu lại.Bốn mắt nhìn nhau. Đồng tử Dương Thần khẽ co rút khi nhận ra Sắc Vi và gã đàn ông đứng cạnh nàng.
Dương Thần dắt tay Lưu Minh Ngọc bước tới. Hắn nhìn Sắc Vi từ đầu đến chân. Chiếc váy dạ hội mỏng tang, không áo ngực, phơi bày hai điểm nhô cao đầy khiêu khích và khe ngực trắng ngần khiến trong lòng Dương Thần thoạt đầu dâng lên một cỗ ghen tuông gắt gao. Người phụ nữ của hắn, sao có thể ăn mặc lẳng lơ như vậy đi cạnh một gã đàn ông khác, dù gã đó có là cha ruột đi chăng nữa?!Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cơn ghen vừa chớm nở, kịch độc của “Nghịch Cổ” ẩn nấp trong tủy não Dương Thần lập tức bạo phát!Nghịch Cổ bóp méo hoàn toàn nhận thức và cảm xúc bình thường của một người đàn ông. Thay vì tức giận, cơn ghen tuông ấy nháy mắt bị biến đổi thành một luồng tà hỏa dâm dục vặn vẹo tột cùng! Dương Thần nhìn khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ của Sắc Vi, nhìn cơ thể bốc lửa của nàng đang bị ánh mắt của bao nhiêu gã đàn ông trong nhà hàng thiêu đốt, trong não hắn bỗng nổ tung một ảo ảnh đê tiện: Người phụ nữ yêu mình say đắm, giờ đây lại ăn mặc như một con điếm, ngoan ngoãn hầu hạ bên cạnh một lão già xấu xí, hôi hám. Nàng đang bị nhục nhã, đang bị người khác dòm ngó…Chỉ cần nghĩ đến sự đọa lạc, yếu đuối của nàng trước mặt gã đàn ông khác, cự vật của Dương Thần bên dưới lớp quần âu đột ngột sưng trướng, dựng đứng lên một cách hung hãn, ngạnh liệt vô cùng! Hắn… hắn thực sự nứng điên cuồng trước cảnh tượng “nón xanh” đầy vặn vẹo này!
“Sắc Vi, bác Tư Đồ. Trùng hợp quá, hai người cũng đến đây dùng bữa sao?” Dương Thần nhanh chóng che giấu sự hưng phấn bệnh hoạn, nở nụ cười hào sảng, tự tin chào hỏi. Bàn tay hắn vẫn siết chặt lấy tay Lưu Minh Ngọc, ngầm khẳng định chủ quyền.Tư Đồ Minh Trạch híp đôi mắt đục ngầu lại, thu trọn sự biến đổi tâm lý vặn vẹo của Dương Thần vào đáy mắt, trong lòng cười lạnh đắc ý. Lão buông eo Sắc Vi ra, khách sáo đáp: “Chào cậu Dương. Hôm nay lão phu dẫn con gái đi gặp vài đối tác doanh nghiệp địa phương bàn chuyện làm ăn, vừa xong việc nên ghé qua đây ăn tối. Vị này là…”
“Đây là Lưu Minh Ngọc, bạn gái của cháu.” Dương Thần giới thiệu, kéo Lưu Minh Ngọc lại gần. Lưu Minh Ngọc mỉm cười gật đầu, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy sẹo và ánh mắt sắc lạnh của Tư Đồ Minh Trạch, nàng không khỏi rùng mình một cái.Dương Thần đảo mắt nhìn Sắc Vi đang cúi gằm mặt, hai chân khép chặt đầy gượng gạo, rồi lại nhìn Lưu Minh Ngọc đang nép vào vai mình. Một ý nghĩ điên rồ, đầy tự hào của kẻ làm chủ bùng lên trong đầu hắn. Hắn có hai người phụ nữ tuyệt sắc, một là nữ vương hắc đạo, một là nữ cường nhân đoan trang, cả hai đều chấp nhận làm tình nhân của hắn, đều đang đứng trước mặt hắn. Sự kích thích từ Nghịch Cổ khiến hắn hào sảng vung tay:”Nếu đã có duyên gặp gỡ, không bằng chúng ta gộp bàn đi? Cháu sẽ bao trọn một phòng VIP riêng tư nhất, bốn người chúng ta cùng dùng bữa cho ấm cúng.”Tư Đồ Minh Trạch cười giả lả:
“Nếu cậu Dương đã có nhã ý, lão phu và Sắc Vi sao có thể từ chối.”Sắc Vi hoảng hốt ngước lên, đôi môi run rẩy định từ chối. Nàng không muốn! Nàng sợ hãi phải ngồi ăn chung với Dương Thần khi bản thân đang mặc bộ đồ dâm đãng này, lại càng sợ hãi việc lão già đê tiện kia sẽ giở trò gì đó. Nhưng khi chạm phải ánh mắt mang tính cảnh cáo, tàn độc của “cha ruột”, nàng đành cắn nát môi, nuốt cục tức và sự sợ hãi vào bụng, ngoan ngoãn gật đầu lầm lũi đi theo.
Căn phòng VIP của nhà hàng được thiết kế theo phong cách Châu Âu cổ điển, cửa gỗ sồi dày cộp cách âm tuyệt đối, ánh đèn chùm vàng vọt tạo nên một không gian kín đáo, sang trọng nhưng cũng đầy ngột ngạt.Bốn người an tọa quanh chiếc bàn tròn trải khăn lụa trắng muốt. Dương Thần ngồi sát cạnh Lưu Minh Ngọc, đối diện là Tư Đồ Minh Trạch ngồi cạnh Sắc Vi.
Hệ thống điều hòa trung tâm đang phả ra những luồng khí mát lạnh, duy trì nhiệt độ phòng ở mức hai mươi độ C hoàn hảo.
Thế nhưng, bầu không khí tĩnh lặng xung quanh chiếc bàn tròn trải khăn lụa trắng muốt lại đặc quánh một thứ áp lực vô hình, một cỗ mị tình dâm dật đang cuộn trào dưới những lớp vỏ bọc đoan trang, đạo mạo.Dương Thần ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bọc nhung, phong thái lười biếng nhưng đầy tự tin và ngạo nghễ, một tay hắn tùy ý đặt lên thành ghế phía sau lưng Lưu Minh Ngọc, tay kia thong thả lắc nhẹ ly rượu vang. Hắn mỉm cười nhìn hai người phụ nữ tuyệt sắc đang hiện diện trên bàn tiệc. Một bên là Lưu Minh Ngọc – nữ Trưởng ban Quan hệ công chúng thanh cao, đoan trang trong bộ đồ công sở, một bên là Tư Đồ Sắc Vi – nữ vương hắc đạo kiêu sa, bốc lửa trong chiếc đầm dạ hội màu rượu chát mỏng tang, không mặc áo ngực, hở bạo cả tấm lưng trần và rãnh ngực sâu hoắm.Là một người đàn ông yêu thương phụ nữ của mình hết mực, Dương Thần cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Hắn tưởng rằng mình đang nắm giữ cả thế giới, hoàn toàn không hay biết rằng, ngay dưới mí mắt mình, một màn kịch đọa lạc tàn nhẫn nhất đang âm thầm cắn xé linh hồn của những người hắn yêu.Sắc Vi ngồi đối diện Dương Thần, bên cạnh gã cha ruột Tư Đồ Minh Trạch. Bề ngoài, đệ nhất mỹ nhân hắc đạo vẫn cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt phượng khép hờ nhìn xuống ly rượu. Nhưng thực chất, cỗ cơ thể mang đẳng cấp “Bá Hoàng” của nàng đang trải qua một trận tra tấn sinh lý khủng khiếp đến mức muốn phát điên.Rõ ràng phòng điều hòa rất lạnh, nhưng trên trán, trên chóp mũi và dọc theo sống lưng trần trụi của Sắc Vi lại rịn ra những tầng mồ hôi mỏng, bóng nhẫy. Dưới tác động từ sóng sinh học của “Trùng Vương” đang ngồi ngay sát bên cạnh, kết hợp với việc phải ăn mặc lẳng lơ, hở hang phơi bày hai bầu vú không nội y trước mặt người yêu, tơ trùng trong cơ thể nàng đã hoàn toàn bạo phát. Lục phủ ngũ tạng nàng như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa tà dâm hừng hực.Đặc biệt là nơi hạ bộ, khu vườn bí ẩn mà nàng thề sống thề chết phải giữ gìn sự trong sạch tuyệt đối cho Dương Thần, lúc này lại đang phản bội nàng một cách nhục nhã nhất. Dù lý trí kiên quyết không cho phép bất kỳ dị vật nào đâm vào trong, nhưng từ khi được khai phá bằng những màn cọ xát bạo liệt bên ngoài, những thớt thịt non nớt bên trong mật đạo đã hoàn toàn bị đánh thức.
Lúc này đây, vách thịt bên trong âm đạo của Sắc Vi đang điên cuồng co bóp. Từng nếp nhăn niêm mạc sưng tấy, đỏ rực lật ra lật vào, háu đói mút chặt lấy không khí. Cảm giác ngứa ngáy, trống rỗng từ tận sâu trong tử cung cào xé hệ thần kinh, tạo thành những luồng sóng râm ran chạy dọc tủy sống. Âm đạo nàng như có sinh mệnh riêng, nó nhớ nhung đến phát rồ cái cảm giác bị cự vật khổng lồ của lão già bên cạnh ma sát, chèn ép đến nghẹt thở. Dâm thủy từ hoa tâm ồ ạt tuôn ra, nóng hổi và đặc sệt, làm ướt sũng hoàn toàn chiếc quần lót lọt khe mỏng manh, trơn trượt dính dớp vào hai bên đùi trong.Nàng phải gồng cứng hai đùi, gắp chặt lấy nhau dưới gầm bàn để kìm nén cơn nứng đang trào dâng. Mình thật đê tiện… Thật dơ bẩn… Sắc Vi cắn nát môi dưới, trong lòng rỉ máu. Nàng tự khinh bỉ bản thân thấp hèn, mang thân phận người yêu của Minh Vương vĩ đại, vậy mà lúc này lại chỉ là một con dâm phụ đang ướt sũng quần lót, thèm khát nhục dục đến phát dại ngay trước mặt anh ấy.
Đúng lúc này ngay dưới gầm bàn trải khăn lụa dài quét đất vừa mới nhấp được hai ngụm rượu vang, bàn tay trái của Tư Đồ Minh Trạch đã lặng lẽ rời khỏi mặt bàn, luồn thẳng xuống dưới. Lão không hề e dè, tàn nhẫn vồ lấy cặp đùi thon dài, trắng muốt đang run rẩy của Sắc Vi!”Ưm!” Sắc Vi khẽ giật thót mình, hàm răng vô ý cắn mạnh vào nĩa bạc phát ra tiếng keng nhỏ. Nàng trừng mắt nhìn lão già bên cạnh, ánh mắt van lơn, tuyệt vọng cầu xin lão dừng tay.
Dương Thần đang ngồi ngay đối diện! Nếu bị phát hiện, nàng sẽ không còn mặt mũi nào sống tiếp!Nhưng Tư Đồ Minh Trạch chỉ mỉm cười nhạt, tay nâng ly rượu mời Dương Thần, tay dưới gầm bàn thì lại thô bạo vén cao vạt váy dạ hội của nàng lên tận hông. Những ngón tay đầy vết chai sần, nóng hầm hập của lão trượt dọc theo vùng da đùi non mềm mại, rồi không chút lưu tình, đâm thẳng vào khu vườn bí ẩn đang ướt đẫm dâm thủy của nữ vương hắc đạo!Vì bị ép mặc bộ váy không nội y, lão già dễ dàng vạch hai cánh môi âm hộ đang sưng tấy đỏ rực của Sắc Vi ra. Hai ngón tay lão tàn nhẫn chọc thẳng vào vách thịt trơn tuột, dính dớp, bắt đầu khuấy đảo, móc ngoáy với một nhịp độ chậm rãi nhưng cực kỳ xoáy sâu vào điểm G!”Á… ân…” Sắc Vi cắn nát môi dưới đến ứa máu. Lớp màng mỏng manh của sự tự tôn bị nghiền nát. Thể chất “Bá Hoàng” của nàng bạo phát. Khoái cảm tê dại từ hạ bộ dội thẳng lên tủy não, khiến hai gò bồng đảo không áo ngực trên bàn cứ rung lên bần bật, hai đầu nhũ hoa cứng ngắc nhô cao hằn rõ qua lớp lụa. Nàng phải gồng cứng toàn thân, hai tay bấu chặt lấy đệm ghế để không phát ra tiếng rên rỉ lẳng lơ ngay trước mặt người đàn ông mình yêu.
Ở phía bên này, Lưu Minh Ngọc cũng đang rơi vào một trạng thái hoang mang và sợ hãi không kém. Nữ cường nhân luôn nổi tiếng với sự chín chắn, chính trực bỗng dưng cảm thấy nhịp tim mình đập liên hồi một cách bất thường. Nàng không hiểu sao, mỗi lần ánh mắt vô tình lướt qua gã đàn ông trung niên mang khuôn mặt đầy sẹo Tư Đồ Minh Trạch ngồi đối diện, bụng dưới của nàng lại cồn cào một luồng tà hỏa rạo rực.Hơi thở nam tính hòa quyện với mùi xì gà thoang thoảng từ lão ta giống hệt như một chất kích thích dơ bẩn, đánh thức những đoạn ký ức hoan lạc đầy nhục nhã mà nàng đã trải qua dưới tầng hầm cùng gã Phó tổng Mã Kiến Quốc. Mùi hương ấy, thứ áp lực vô hình ấy… giống hệt nhau! Cổ Nô trong cơ thể Lưu Minh Ngọc không phân biệt được nhân dạng, nó chỉ nhận diện sóng sinh học của Trùng Vương.
Và thế là, dưới lớp váy công sở thanh lịch, hoa tâm của đóa hoa kiêu kỳ ban Quan hệ công chúng cũng bắt đầu co thắt kịch liệt, rỉ ra những giọt xuân thủy ấm nóng, làm ướt một mảng quần lót ren. Nàng hoảng loạn đan hai bàn tay vào nhau, hô hấp dồn dập, tự mắng chửi bản thân tại sao lại sinh ra khao khát thể xác bệnh hoạn với một lão già xa lạ đáng tuổi cha mình.
Không khí trên bàn tiệc mỗi người ôm một tâm trạng vặn vẹo khác nhau, nhưng Dương Thần thì hoàn toàn không hay biết. Hắn vẫn dùng phong thái hào sảng, ga lăng thường ngày để làm chủ bữa ăn.”Nào, Sắc Vi, Minh Ngọc, hai người đừng cứ ngồi im mãi thế chứ,” Dương Thần cười tủm tỉm, chủ động dùng nĩa gắp một miếng gan ngỗng béo ngậy bỏ vào đĩa của Sắc Vi, rồi lại quay sang rót thêm rượu vang cho Lưu Minh Ngọc. “Minh Ngọc, em dạo này ở công ty bận rộn với dự án mới, gầy đi nhiều rồi đấy. Ăn nhiều một chút. Còn Sắc Vi, hắc đạo khu Tây đã bình định xong, nữ vương của anh cũng nên dành thời gian nghỉ ngơi, đi spa làm đẹp đi chứ.”Lưu Minh Ngọc giật mình, vội vàng gượng cười bưng ly rượu lên nhấp một ngụm để che giấu đôi má đang ửng đỏ: “Em… em không sao. Công việc tuy bận nhưng rất vui. Cảm ơn anh.”Sắc Vi cũng cố gắng nặn ra một nụ cười cứng đờ, giọng nói hơi run rẩy, khàn khàn vì phải nín nhịn khoái cảm: “Em… em biết rồi, ông xã… Cảm ơn anh.” Nàng cúi đầu ăn miếng gan ngỗng, nhưng thực quản dường như đắng ngắt. Nàng chỉ muốn bữa ăn này kết thúc ngay lập tức.Tư Đồ Minh Trạch từ đầu đến cuối vẫn im lặng. Ánh mắt đục ngầu của lão thỉnh thoảng lại ném về phía hai người phụ nữ đang vặn vẹo vì nứng, đáy mắt lóe lên một sự bỡn cợt tàn độc. Lão đang thưởng thức vở kịch do chính tay mình đạo diễn.Sau vài câu hàn huyên về công việc, Dương Thần nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt bất chợt chuyển hướng sang Tư Đồ Minh Trạch. Nhớ lại những tranh đấu đẫm máu trước kia, hắn buông ly rượu xuống, nhếch mép cười mang theo vài phần thăm dò:”Bác Tư Đồ này, nói thật thì hôm nay thấy hai cha con bác ngồi ăn cơm hòa thuận thế này, cháu thực sự thấy rất bất ngờ. Cháu còn nhớ… vài năm trước, ân oán giữa bác và Sắc Vi sâu đậm đến mức một mất một còn. Bác thậm chí còn phái sát thủ đi săn lùng con gái ruột của mình, ép cô ấy phải chạy trốn thục mạng trong đêm. Sắc Vi hận bác thấu xương. Vậy mà giờ đây, mọi chuyện lại có thể hóa giải dễ dàng như vậy sao?”Đoàng!Câu hỏi thẳng thừng của Dương Thần như một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Sắc Vi. Cả cơ thể nàng cứng đờ, nĩa bạc trên tay rơi lạch cạch xuống đĩa. Sắc mặt đệ nhất mỹ nhân hắc đạo thoắt cái trắng bệch không còn một giọt máu. Trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Ân oán? Hóa giải? Nàng hóa giải bằng cách nào? Bằng cách trần truồng nằm rạp dưới đất hầu hạ lão? Bằng cách dang rộng hai chân để cự vật của lão cọ xát, bú mút đến mức xịt nước dầm dề? Nếu Dương Thần biết sự thật dơ bẩn đằng sau sự “hòa giải” này, anh ấy sẽ khinh tởm nàng đến mức nào?Nỗi sợ hãi tột cùng khiến hoa tâm của nàng lại co rút dữ dội, xịt ra thêm một luồng dâm thủy ướt sũng.Tư Đồ Minh Trạch nghe vậy, không hề biến sắc. Lão ưu nhã lau miệng bằng khăn ăn, rồi mỉm cười, một nụ cười hiền từ, bao dung giả tạo đến mức hoàn hảo của một người cha đã thấu hiểu sự đời:”Cậu Dương nói đúng. Nhắc lại chuyện xưa, lão phu thực sự vô cùng hổ thẹn,” Lão giả vờ thở dài, ánh mắt mang theo sự ăn năn nhìn về phía khoảng không. “Lúc trẻ, ta quá háo thắng, bị ma lực của quyền lực và thế giới ngầm che mờ đôi mắt. Ta tàn nhẫn, lạnh lùng, thậm chí coi tình thân như cỏ rác. Nhưng con người mà, ai rồi cũng phải già đi. Mấy năm lưu lạc xứ người, nếm đủ mùi cô độc, ta mới nhận ra… tiền tài, địa bàn cũng chẳng thể mang xuống mồ. Thứ duy nhất ta còn lại trên cõi đời này, dòng máu duy nhất nối dõi tông đường, chỉ có mình Sắc Vi mà thôi.”Nói đến đây, lão từ từ quay sang nhìn Sắc Vi, ánh mắt đong đầy sự sủng nịnh và yêu thương của một bậc sinh thành. Thế nhưng, hành động tiếp theo của lão lại khiến toàn bộ luân lý bị giẫm đạp một cách trắng trợn ngay trên bàn tiệc.Tư Đồ Minh Trạch rướn người tới, vươn cánh tay vạm vỡ mang đầy vết sẹo của mình ra, ngang nhiên vòng qua chiếc eo thắt đáy lưng ong, trần trụi của Sắc Vi do bộ đầm dạ hội hở bạo. Bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai sần của lão đặt trọn lên vùng da thịt mịn màng, trắng muốt ở thắt lưng nàng, sau đó dùng lực kéo mạnh.”Á…!” Sắc Vi kinh hô một tiếng trong cổ họng, cả thân hình mềm mại mất đà, bị ép ngả hẳn vào vòm ngực rộng lớn, nồng nặc mùi xì gà của lão.Khoảng cách giữa hai người nháy mắt bị thu hẹp. Khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn của Tư Đồ Minh Trạch kề sát vào khuôn mặt kiều diễm của Sắc Vi. Khoảng cách gần đến mức mũi chạm mũi, hơi thở nóng rực của lão phả thẳng vào bờ môi anh đào đang run rẩy của nàng. Một tư thế ôm ấp, kề sát mặt không hề giống tình phụ tử, mà mang đậm tính chất ám muội, dâm tà và chiếm hữu của những cặp tình nhân đang yêu đương nồng cháy!”Đúng không con gái ngoan?” Tư Đồ Minh Trạch hạ giọng, mang theo một tầng uy áp tà ác chỉ có hai người nghe thấy, bàn tay trên eo nàng cố tình miết mạnh một cái xuống gần rãnh mông, vuốt ve vùng da thịt nhạy cảm qua lớp lụa mỏng. Lão mỉm cười hỏi: “Thời gian gần đây… con có cảm nhận được tình cảm sâu đậm mà cha dành cho con không? Tình yêu của cha… có làm con thấy ấm áp và sung sướng không?”Câu hỏi mang nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đầy dơ bẩn ấy dội thẳng vào tủy não Sắc Vi. Lời nói thì quan tâm, nhưng hành động lại là sự thao túng, khiêu khích nhục dục tột độ. Dưới sự đụng chạm thô bạo của bàn tay kẻ thù lên làn da trần, Cổ Nô ở phân khu Cơ Thể Chung lập tức bạo phát. Sự nhục nhã khi bị lăng nhục ngay trước mặt người yêu bị bóp méo thành một luồng điện cực khoái hàng triệu vôn xông thẳng lên đỉnh đầu.Sắc Vi run lên bần bật như cầy sấy. Hai bầu ngực không nội y dưới lớp váy ép sát vào ngực lão già lập tức sưng tấy, hai đầu nhũ hoa cứng ngắc nhô cao lên. Hoa tâm bên dưới điên cuồng co giật, dâm thủy chảy ròng ròng theo bắp đùi. Nàng muốn đẩy lão ra, muốn tát vào mặt lão, nhưng sức lực đã bị khoái cảm rút cạn.Đôi mắt phượng ngập nước của nàng liếc nhìn Dương Thần đang ngồi đối diện, rồi hèn mọn, dâm đãng thu lại. Nàng cắn nát môi, giọng nói vỡ vụn, ấp úng, mang theo sự khuất phục nhục nhã tột cùng: “Vâng… vâng ạ… Con… con cảm nhận được… cha đối với con… rất… rất tốt…”Bên kia bàn tiệc, Dương Thần tay vẫn cầm ly rượu, nhưng nụ cười trên môi hắn đã cứng đờ từ lúc nào.Đôi mắt sắc lạnh của Minh Vương thu trọn mọi chi tiết vào tầm nhìn. Hắn thấy rõ bàn tay thô kệch của lão già đang vuốt ve, mơn trớn trên tấm lưng trần trơn láng của Sắc Vi. Hắn thấy rõ hai khuôn mặt áp sát vào nhau đến mức môi sắp chạm môi, một tư thế ám muội, ướt át vượt xa giới hạn của tình phụ tử thông thường. Hắn càng thấy rõ hơn biểu cảm của Sắc Vi – người phụ nữ luôn kiêu ngạo, bốc lửa trong vòng tay hắn, giờ đây lại đang đỏ bừng mặt, đôi mắt ướt át mị loạn, hơi thở dồn dập, ngoan ngoãn run rẩy nép mình vào ngực một gã đàn ông già nua xấu xí, lại còn ấp úng thốt ra những lời thừa nhận tình cảm đầy yếu đuối.Trực giác của một sát thủ gào thét báo động: Có điều gì đó cực kỳ sai trái! Một người cha bình thường tuyệt đối không thể ôm ấp con gái trưởng thành của mình bằng cái tư thế và ánh mắt dâm tà đó. Và Sắc Vi… biểu cảm của cô ấy không giống như đang xúc động vì tình cha con, mà giống hệt như một người đàn bà đang bị kích tình, đang bị động dục dưới sự vuốt ve của tình nhân!Nếu là Dương Thần của trước đây, hắn đã lập tức nổi trận lôi đình. Hắn sẽ hất tung bàn tiệc, lao đến bóp nát cổ họng lão già dám giở trò sàm sỡ, loạn luân với người phụ nữ của hắn, bảo vệ sự trong sạch của nàng.Thế nhưng… ngay tại khoảnh khắc lửa giận vừa mới manh nha, độc tố của Nghịch Cổ ẩn nấp sâu trong huyết quản và tủy não hắn đột ngột bạo phát!Hệ thống tà ác của Nghiêm Bất Vấn đã được thiết kế một cách hoàn hảo để tiêu diệt lý trí của Minh Vương. Nghịch Cổ lập tức can thiệp vào nơ-ron thần kinh của Dương Thần, bẻ gãy mọi logic luân thường đạo lý, chuyển hóa sự phẫn nộ, ghen tuông đó thành một loại tà hỏa dâm dục đen tối, vặn vẹo và bệnh hoạn nhất!Cảnh tượng loạn luân dơ bẩn trước mắt bỗng chốc trở thành một liều ma túy sinh học cực mạnh kích thích thị giác. Trong đầu Dương Thần nổ tung những ảo ảnh đê tiện: Người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo của hắn, nữ vương hắc đạo chuyên phục vụ hắn trên giường, giờ đây lại đang mặc một chiếc váy mỏng tang, không nội y, run rẩy và phát tình trong vòng tay của một lão già hôi hám đáng tuổi cha mình. Lão già đó đang quang minh chính đại sờ mó cơ thể nàng, chà đạp lên sự kiêu hãnh của nàng ngay trước mặt hắn, còn nàng thì lại dâm đãng, yếu đuối thần phục.Oanh!Đại não Dương Thần như bị chập điện. Một luồng hơi nóng hừng hực bùng nổ từ đan điền, xông thẳng xuống hạ bộ. Dưới lớp quần tây may đo cao cấp, cự vật của Minh Vương vốn dĩ đang ngủ yên, nay bỗng nhiên sưng trướng, nổi đầy gân xanh và dựng đứng lên một cách hung hãn, tàn bạo vô cùng! Nó cương cứng đến mức đau nhức, cọ xát vào lớp vải tạo thành một cái lều cao vút, rõ mồn một.”Cái… cái quái gì thế này?!”Dương Thần kinh hoàng tự chất vấn trong thâm tâm. Hắn trợn trừng mắt, hô hấp trở nên hổn hển, thô nặng. Hai tay hắn bấu chặt lấy đùi mình. Sự nhục nhã, bẽ bàng và cảm giác tự khinh bỉ bản thân dâng lên tột độ. Hắn là một người đàn ông, là một Minh Vương tự tôn, tại sao hắn lại có thể sinh ra cực khoái, tại sao lại có thể nứng điên cuồng trước cảnh tượng người phụ nữ của mình bị một gã đàn ông khác – lại còn là cha ruột – sàm sỡ, ôm ấp đầy ái muội?! Chẳng lẽ từ sâu trong tiềm thức, hắn lại là một kẻ cuồng dâm, thích thú với trò chơi nón xanh (NTR) và loạn luân bệnh hoạn này sao?Cảm giác tội lỗi giằng xé với khoái cảm nhục dục cắn xé tâm can Dương Thần. Hắn không thể khống chế được cơ thể mình nữa. Cự vật bên dưới càng lúc càng cương cứng, như muốn rách cả lớp vải quần tây để phóng ra ngoài. Hắn biết, nếu hắn cứ tiếp tục ngồi đây nhìn cảnh tượng Tư Đồ Minh Trạch vuốt ve tấm lưng trần của Sắc Vi, hắn sẽ thực sự bắn tinh ngay tại bàn tiệc mất!Hơn nữa, mối nguy hiểm lớn nhất đang ngồi ngay bên cạnh hắn. Lưu Minh Ngọc! Nữ cường nhân đoan trang, tinh tế này tuy đang bối rối, nhưng nếu nàng vô tình liếc mắt xuống và nhìn thấy cái lều khổng lồ dựng đứng giữa hai chân hắn trong hoàn cảnh này, nàng sẽ nghĩ hắn là loại súc sinh, biến thái tởm lợm gì đây?Sự sợ hãi bị phát hiện bí mật vặn vẹo này khiến Dương Thần đổ mồ hôi hột. Hắn nuốt khan một cái, vội vã rút tay về, gượng gạo dùng chiếc khăn ăn trải lên đùi để che giấu đi sự cương cứng đáng xấu hổ.Hắn hắng giọng, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo nhất có thể, lên tiếng phá vỡ bầu không khí ám muội:”À… khụ khụ… Thấy hai cha con bác hòa thuận, tình cảm như vậy… cháu thực sự rất vui. Gia đình đoàn tụ, đúng là hạnh phúc nhất.” Lời nói thốt ra đầy sượng sùng, mâu thuẫn hoàn toàn với ánh mắt đang rực lửa dục vọng của hắn.Không để ai kịp phản ứng, Dương Thần vội vã đứng bật dậy. Hắn khom lưng, cố tình thu hẹp vùng chậu để che đậy hạ bộ đang đội quần cao vút, lúng túng nói: “Xin lỗi mọi người… Cháu… cháu bỗng dưng thấy hơi đau bụng. Chắc do ly vang lúc nãy hơi lạnh. Bác Tư Đồ, Sắc Vi, Minh Ngọc, mọi người cứ tiếp tục dùng bữa tự nhiên nhé. Cháu xin phép vào nhà vệ sinh một lát.”Nói xong, không đợi Lưu Minh Ngọc hay Sắc Vi kịp hỏi han, Minh Vương oai phong lẫm liệt ngày nào bỗng quay ngoắt người, bước những bước đi xiêu vẹo, khép nép và vội vã trốn chạy khỏi phòng VIP như một kẻ tội đồ đang mang trong mình một bí mật dơ bẩn, đê tiện không thể phơi bày ra ánh sáng. Hắn cần phải vào nhà vệ sinh, cần phải dùng nước lạnh tát vào mặt, hoặc thậm chí… phải tự mình dùng tay giải tỏa cái thứ dục vọng vặn vẹo, bệnh hoạn đang thiêu đốt hệ thần kinh này.

tai nhac chuong