Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của phòng vệ sinh VIP khép lại sau lưng Dương Thần, để lại không gian trong căn phòng tiệc xa hoa chìm vào một sự tĩnh lặng đến mức quỷ dị.
Bầu không khí lúc này không còn sự ngột ngạt của những câu chuyện thương trường, cũng chẳng còn tiếng cười đùa hào sảng của Minh Vương. Thay vào đó, một thứ áp lực vô hình, một cỗ mị tình dâm dật đặc quánh đang âm thầm khuếch tán, len lỏi vào từng ngóc ngách. Hệ thống điều hòa trung tâm vẫn đều đặn phả ra hơi lạnh, nhưng nhiệt độ trên bàn tiệc dường như đang tăng lên theo từng giây.
Chỉ còn lại ba người.
Lưu Minh Ngọc ngồi tĩnh lặng ở vị trí của mình. Nữ Trưởng ban Quan hệ công chúng của Ngọc Lôi vốn là người luôn biết cách giao tiếp, tạo bầu không khí. Thế nhưng lúc này, đối mặt với hai cha con nhà họ Tư Đồ – một lão già hắc đạo mang khuôn mặt đầy sẹo đáng sợ và một vị nữ vương thế giới ngầm kiêu sa lạnh lùng, nàng cảm thấy vô cùng áp lực. Phần vì không quá thân thiết, phần vì mang trong mình tâm trạng hoang mang từ những rạo rực khó hiểu của chính cơ thể mình sau chuỗi ngày bị gã Phó tổng Mã Kiến Quốc quấy rối, Lưu Minh Ngọc chỉ đành cúi gằm mặt, dùng nĩa gẩy gẩy miếng bít tết, hoàn toàn không để ý đến hai người ngồi đối diện.
Trong thâm tâm nàng lúc này đang tự trách bản thân. Nàng không hiểu tại sao, cứ mỗi lần ngồi gần lão già Tư Đồ Minh Trạch kia, lồng ngực nàng lại đập thình thịch, bụng dưới lại trào dâng một cỗ tà hỏa ngứa ngáy. Khoa học tâm lý gọi đây là “hiệu ứng chuyển di chấn thương”. Thứ mùi hương nam tính pha lẫn mùi xì gà từ lão ta giống hệt như mùi của kẻ đã lăng nhục nàng. Cơ thể nàng, sau khi trải qua cơn hoảng loạn tột độ, đã vô tình tạo ra một cơ chế phòng vệ lệch lạc: nó tự động nhầm lẫn giữa sự sợ hãi và sự hưng phấn tình dục. Cứ hễ ngửi thấy mùi xì gà ấy, thay vì bỏ chạy, những nơ-ron thần kinh ở hạ bộ lại phản xạ tiết ra dâm thủy như một thói quen đê tiện mà nàng không thể kiểm soát.
Do quá bối rối và mất tập trung, những ngón tay thon dài của Lưu Minh Ngọc vô tình luống cuống. Chiếc khăn ăn bằng lụa trắng muốt đặt trên đùi nàng khẽ trượt đi, rơi lả tả xuống mặt thảm lông cừu dày cộm dưới sàn nhà.
“Á…” Lưu Minh Ngọc khẽ giật mình một tiếng cực nhỏ. Nàng vội vàng cúi người xuống, vén nhẹ vạt váy công sở, thò tay xuống gầm bàn để nhặt chiếc khăn.
Thế nhưng, chính cái cúi người vô tình ấy đã mở ra một cánh cửa dẫn thẳng xuống mười tám tầng địa ngục của luân thường đạo lý, vĩnh viễn đập nát thế giới quan đoan trang, thanh cao của đệ nhất nữ cường nhân Ngọc Lôi.
Gầm bàn của nhà hàng VIP này vô cùng rộng rãi, nhưng chiếc khăn trải bàn bằng lụa trắng lại được thiết kế theo phong cách Châu Âu hiện đại, viền khăn khá ngắn, chỉ rủ xuống che khuất quá đầu gối một chút. Khi Lưu Minh Ngọc hạ thấp tầm mắt, ánh sáng mờ ảo dưới gầm bàn lập tức phản chiếu một khung cảnh khiến đồng tử của nàng co rụt lại đến mức chỉ còn bằng mũi kim.
Trái tim Lưu Minh Ngọc dường như ngừng đập. Máu trong huyết quản tức thì đông cứng lại. Nàng trợn trừng hai mắt, hơi thở nghẹn ứ nơi cuống họng, hoàn toàn không dám tin vào những gì phản chiếu trên võng mạc của mình.
Ngay trước mắt nàng, ở phía bên kia gầm bàn, là toàn bộ phần thân dưới của Tư Đồ Sắc Vi!
Nữ vương hắc đạo kiêu sa, bốc lửa, người phụ nữ vừa nãy còn ngồi thẳng lưng, khuôn mặt lạnh lùng, cao ngạo uống rượu vang cùng Dương Thần, giờ phút này… bên dưới lớp đầm dạ hội màu rượu chát mỏng tang ấy, lại hoàn toàn không mặc đồ lót!
Chiếc váy lụa đã bị vén ngược lên tận eo từ lúc nào không hay, phơi bày trơ trọi, không một mảnh vải che thân toàn bộ khu vườn tư mật của nàng. Hai đùi thon dài, trắng muốt như ngà voi của Sắc Vi đang bị banh rộng ra, tạo thành một tư thế dạng háng vô cùng bẽ bàng, thô bỉ và dâm đãng ngay dưới gầm bàn tiệc.
Nhưng điều khiến Lưu Minh Ngọc sốc đến mức đại não muốn nổ tung, linh hồn muốn nứt toác, không phải là việc Sắc Vi không mặc quần lót. Mà là… vị trí của một bàn tay!
Một bàn tay to lớn, đen đúa, đầy những vết chai sần và nếp nhăn của năm tháng – bàn tay của chính gã cha ruột Tư Đồ Minh Trạch – đang đặt trọn vẹn lên khu vực nhạy cảm nhất của con gái lão!
“Trời ơi…” Lưu Minh Ngọc gào thét trong câm lặng, não bộ trắng xóa.
Dưới gầm bàn, cảnh tượng luân thường đạo lý bị giẫm đạp diễn ra một cách bạo liệt và trần trụi. Bàn tay thô ráp của lão già không hề đặt đó để chơi, mà hai ngón tay dài, đen đúa của lão đang điên cuồng, tàn nhẫn thọc sâu vào trong vách thịt âm đạo đang sưng tấy, đỏ rực của Sắc Vi. Lão đang móc ngoáy! Đang cày xới cái nơi riêng tư, tư mật nhất của chính con gái ruột mình ngay trong bữa ăn, ngay tại chiếc ghế mà nàng đang ngồi!
Từng nhịp móc ra đâm vào của hai ngón tay lão già mang theo một tốc độ kinh hoàng. Mật đạo của Sắc Vi dường như đã bị kích thích đến cực hạn, mở hoác ra, điên cuồng lật ra lật vào, mút mát lấy dị vật. Từ sâu trong cửa động đỏ lòm ấy, dâm thủy đặc sệt, nóng hổi không ngừng tuôn ra xối xả. Nước dâm nhiều đến mức làm ướt sũng toàn bộ bàn tay của lão già, chảy ròng ròng dọc theo bắp đùi trắng nõn của Sắc Vi, nhiễu ướt đẫm cả mặt nệm ghế da cao cấp, rồi rỏ tỏng tỏng xuống mặt thảm lông cừu, tạo thành một vũng nước dơ bẩn, bóng nhẫy.
Lưu Minh Ngọc hóa đá. Nàng muốn nhắm mắt lại! Nàng muốn quay mặt đi, muốn đứng bật dậy hét lên, muốn tát vào mặt hai con người đê tiện, loạn luân bỉ ổi này!
Thế nhưng… tâm lý con người là một thứ vô cùng kỳ lạ và vặn vẹo. Khi chứng kiến một hành vi cấm kỵ vượt quá ranh giới đạo đức cực độ, bộ não thường sinh ra một phản xạ “đông cứng” pha lẫn sự tò mò của hội chứng thị dâm. Lưu Minh Ngọc không hiểu sao mình không thể dời mắt khỏi cảnh tượng xấu hổ này! Đôi mắt phượng của nàng dán chặt vào khe lồn đang rỉ nước của Sắc Vi, nhìn chằm chằm vào những ngón tay thô ráp đang ra vào.
Nhịp tim nàng tăng tốc như đánh trống, hơi thở trở nên dồn dập, nóng rực. Cảnh tượng nhục nhã này vô tình kích hoạt lại chính những tổn thương tình dục mà nàng vừa gánh chịu. Và kinh hoàng nhất, hoa tâm của chính nàng ở bên này gầm bàn cũng bắt đầu co thắt dữ dội! Hai bầu ngực vĩ đại dưới lớp áo lụa căng tức, sưng tấy. Dâm thủy từ mật đạo của Lưu Minh Ngọc cũng bắt đầu ứa ra, thấm ướt chiếc quần lót ren. Nàng đang nứng! Nàng thực sự bị kích dục điên cuồng khi xem trộm cảnh cha ruột móc lồn con gái ngay dưới gầm bàn! Nàng vừa khóc thầm vì sự dơ bẩn của bản thân, vừa đê tiện, hèn mọn cọ xát hai đùi vào nhau để giải tỏa cơn ngứa ngáy do tâm lý kích động mang lại.
Ở phía đối diện, Sắc Vi đang phải trải qua một trận đọa đày tàn khốc nhất của thể xác lẫn tinh thần.
Nữ vương hắc đạo vốn dĩ là người có “da mặt mỏng”, kiêu ngạo vô ngần. Nàng yêu Dương Thần bằng cả sinh mệnh. Vậy mà lúc này, nàng lại đang bị chính gã “cha ruột” của mình lột sạch liêm sỉ. Lực móc ngoáy của lão quá mạnh, quá điêu luyện. Lý do cơ thể nàng phản bội lại lý trí bạo liệt đến vậy là bởi một cơ chế sinh học tàn nhẫn: Phản xạ có điều kiện. Suốt một thời gian dài bị gã đàn ông này chà đạp, ép buộc quan hệ, hệ thần kinh ở vùng kín của Sắc Vi đã bị “huấn luyện” để chỉ ghi nhớ và phản ứng với thói quen bạo lực, thô ráp của lão. Ngay khi hai ngón tay chai sần ấy chạm vào, cơ thể nàng lập tức ghi nhận đó là tín hiệu của sự khoái lạc đỉnh cao, tự động bỏ qua mọi rào cản đạo đức để tiết ra dâm thủy nghênh đón.
Dưới gầm bàn, chiếc hông tròn trịa của Sắc Vi không khống chế nổi mà run lên bần bật theo từng nhịp sóng khoái cảm. Nàng cắn nát môi dưới, cố gắng dùng hết tàn dư lý trí để khép hai đùi lại, muốn che giấu đi sự dơ bẩn, muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng trước khi bị người khác phát hiện. Hai đùi trắng muốt của nàng run rẩy khép vào nhau, kẹp chặt lấy bàn tay của lão già.
Thế nhưng, ác quỷ nào cho phép con mồi phản kháng?
Tư Đồ Minh Trạch nhếch mép cười tà ác. Lão dời tay trái đang cầm nĩa trên mặt bàn xuống, vươn xuống gầm bàn, thô bạo túm lấy đầu gối của Sắc Vi, tàn nhẫn ép nàng phải dạng rộng hai chân ra một lần nữa! Lực đạo của lão quá lớn, Sắc Vi vốn đã mềm nhũn vì khoái cảm hoàn toàn không thể cưỡng lại. Nàng bị ép banh háng rộng hết cỡ, triệt để đầu hàng trước sự chà đạp.
Sự hưng phấn của Sắc Vi lúc này còn đến từ một yếu tố tâm lý cực kỳ vặn vẹo: Khủng hoảng phòng kín và nguy cơ bị bắt quả tang. Việc làm chuyện loạn luân đê tiện ngay dưới gầm bàn, trong khi Dương Thần chỉ vừa bước ra ngoài vài phút và có thể quay lại bất cứ lúc nào. Sự sợ hãi tột độ ấy hòa quyện cùng khoái cảm nhục dục, biến thành một liều ma túy tinh thần đánh gục hoàn toàn nữ vương hắc đạo. Nàng không còn thấy gì khác, tâm trí chỉ tập trung vào một việc duy nhất: Cố gắng kìm nén, nuốt ngược những tiếng rên rỉ dâm đãng lẳng lơ vào trong bụng để không phát ra tiếng động nào làm bại lộ chuyện này! Nàng vừa khóc trong câm lặng, vừa vặn vẹo eo để đón nhận khoái cảm.
Và rồi, điều kinh dị nhất đối với Lưu Minh Ngọc đã xảy ra.
Tư Đồ Minh Trạch – gã cha ruột đê tiện – đột nhiên dừng lại nhịp móc ngoáy. Lão hơi cúi đầu xuống, ánh mắt xuyên qua gầm bàn tối mờ, bắt chuẩn xác ánh mắt khiếp đảm, ướt át của Lưu Minh Ngọc đang nhìn trộm!
Lão biết nàng đang nhìn! Lão hoàn toàn biết rõ đóa hoa đoan trang của Ngọc Lôi đang chứng kiến màn kịch loạn luân này!
Thay vì rụt tay lại che giấu, bản tính đê tiện của gã ác quỷ lại trỗi dậy mạnh mẽ. Khóe môi lão nhếch lên một nụ cười quỷ dị, mang theo sự thách thức và lăng nhục tột độ đối với nhân cách của Lưu Minh Ngọc. Lão nhìn thẳng vào mắt nàng, rồi cố tình… rút hai ngón tay đang ngập trong dâm thủy ra khỏi mật đạo của Sắc Vi.
Ngay trước mắt Lưu Minh Ngọc, lão dùng ngón trỏ và ngón giữa, tàn nhẫn và bạo lực… tách rộng hai cánh môi âm hộ đang sưng tấy đỏ rực của con gái mình ra hai bên!
Động tác bạnh lồn đầy dâm ô ấy khiến toàn bộ cảnh sắc bên trong khu vườn bí ẩn của Sắc Vi phơi bày trần trụi. Lưu Minh Ngọc trợn trừng mắt, nàng thậm chí nhìn thấy rõ ràng phần thịt non nớt đỏ lòm bên trong âm đạo của Sắc Vi đang lật ra lật vào, ướt đẫm dâm thủy và co bóp liên hồi như một cái miệng nhỏ háu đói đang thèm khát dương vật! Lão già đang cố tình khoe khoang cái sự dâm đãng của con gái mình cho người phụ nữ khác xem, như một màn biểu diễn khiêu dâm tàn khốc nhất!
“Trời ơi… điên rồi… thế giới này điên hết rồi…” Lưu Minh Ngọc cảm thấy đại não mình nổ tung. Nàng là người phụ nữ trưởng thành, nhưng cảnh tượng này đã vượt quá mọi ranh giới nhận thức. Sự kích thích thị giác quá mức bạo liệt khiến hoa tâm của chính nàng co rút một cú cực mạnh, xịt ra một luồng dâm thủy ướt sũng cả đùi trong. Nàng sướng! Nàng thực sự nứng điên cuồng trước sự đọa lạc trần trụi này!
Đúng lúc Lưu Minh Ngọc sắp sửa không kiềm chế nổi tiếng rên rỉ của bản thân, thì từ phía xa…
Rào… rào…
Tiếng xả nước từ hệ thống vệ sinh tự động vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Tiếp đó là tiếng bước chân vững chãi, quen thuộc của Dương Thần đang tiến lại gần phòng VIP.
Âm thanh ấy như một gáo nước đá lạnh buốt tạt thẳng vào linh hồn Lưu Minh Ngọc. Nàng giật bắn người, vội vã nhặt chiếc khăn ăn, hốt hoảng ngẩng đầu lên khỏi gầm bàn, lưng va mạnh vào thành ghế. Nàng luống cuống vuốt lại mái tóc, hai má đỏ bừng như lửa đốt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để che giấu đi sự kích tình đê tiện vừa rồi.
Ở phía bên kia, Sắc Vi cũng nghe thấy tiếng bước chân của Dương Thần.
Nữ vương hắc đạo giật mình kinh hãi, mồ hôi lạnh toát ra. Hội chứng ám ảnh bị vạch trần khiến nàng vội vã vươn tay xuống, gạt phăng bàn tay của Tư Đồ Minh Trạch ra, kéo sụp vạt váy lụa xuống che đậy lại cảnh xuân rỉ nước của mình. Nàng cắn nát môi dưới, hít vào những ngụm khí lớn, dùng toàn bộ ý chí kiên cường nhất của một vị đại tỷ giang hồ để đè bẹp cơn nứng đang cắn nuốt lục phủ ngũ tạng. Khi ngẩng đầu lên, Sắc Vi đã gượng ép nặn ra một khuôn mặt thanh tỉnh, lạnh lùng và bình thường nhất có thể, dù hai đùi nàng dưới gầm bàn vẫn đang run lên bần bật vì dư chấn khoái cảm chưa được giải tỏa trọn vẹn.
Cạch.
Cửa phòng VIP mở ra. Dương Thần bước vào, phong thái vẫn tự tin, lười biếng và ngạo nghễ như một vị vương giả. Hắn đã rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng đè bẹp những tà niệm vặn vẹo trong đầu. Hiện tại, hắn lại trở về làm một Minh Vương hoàn hảo, luôn tự hào về sự bảo bọc dành cho những người phụ nữ của mình.
“Xin lỗi mọi người, để mọi người đợi lâu rồi,” Dương Thần cười hào sảng, kéo ghế ngồi xuống sát bên Lưu Minh Ngọc. Hắn vươn tay, vô cùng tự nhiên đặt lên đùi Lưu Minh Ngọc, vuốt ve qua lớp váy công sở để thể hiện sự quan tâm: “Bảo bối, đồ ăn vẫn còn nóng chứ? Em ăn tiếp đi, gan ngỗng ở đây làm rất chuẩn vị đấy.”
Thế nhưng, sự xuất hiện vui vẻ, rôm rả của Dương Thần lúc này dường như hoàn toàn lạc lõng. Không khí trên bàn tiệc đông đặc lại. Không mấy ai chú ý đến lời nói của hắn.
Lưu Minh Ngọc cứng đờ người khi bàn tay Dương Thần chạm vào đùi mình. Nàng hoảng loạn rút chân lại một chút, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Trái tim nàng đang giằng xé điên cuồng trong bão tố đạo đức.
Nàng không biết phải làm thế nào! Nàng vừa tận mắt chứng kiến một sự thật dơ bẩn, tởm lợm nhất thế gian. Sắc Vi – người phụ nữ mà Dương Thần hết mực yêu thương, tự hào – lại đang lén lút cởi truồng dạng háng để cha ruột móc lồn ngay dưới gầm bàn! Nàng có nên nói cho Dương Thần biết không? Có nên vạch trần sự đê tiện, loạn luân của hai cha con bọn họ không? Nàng thầm trách mắng Sắc Vi trong thâm tâm: “Sắc Vi, cô thật vô liêm sỉ! Cô yêu Dương Thần như thế, sao lại có thể ngoại tình, lừa dối anh ấy? Lại còn làm cái chuyện đê tiện, cầm thú với chính cha ruột của mình ngay trước mặt anh ấy? Cô đúng là một con dâm phụ không biết xấu hổ!”
Nhưng… nếu nàng nói ra, Dương Thần sẽ thế nào? Hắn kiêu ngạo như vậy, yêu thương phụ nữ của mình như vậy, nếu biết mình bị cắm một cái sừng xanh lè, dơ bẩn và loạn luân đến nhường này, hắn chắc chắn sẽ tổn thương sâu sắc, sẽ sụp đổ, thậm chí sẽ nổi điên giết người! Nàng yêu hắn, nàng không muốn làm tổn thương người đàn ông này. Nàng không thể mở miệng đâm một nhát dao vào tim hắn được!
Hơn nữa… Lưu Minh Ngọc cắn môi, cảm thấy chính bản thân mình cũng vô cùng sai trái. Nàng lấy tư cách gì để vạch trần Sắc Vi, khi mà chính bản thân nàng vừa nãy cũng đã nứng điên cuồng, cũng đã xịt nước dầm dề khi xem trộm cảnh tượng đó? Một cơ chế tâm lý tự biện minh tinh vi bắt đầu hình thành trong não bộ vị nữ Trưởng ban thông minh: “Thôi bỏ đi… Mình can dự vào làm gì? Dù sao thì vợ hợp pháp của Dương Thần là Lâm Nhược Khê, chứ đâu phải Sắc Vi. Sắc Vi cũng chỉ là tình nhân trong bóng tối của anh ấy, giống như mình thôi. Chưa chắc họ đã gắn bó lâu dài. Nếu Sắc Vi đã là một người đàn bà lẳng lơ, dơ bẩn như thế, thì sớm muộn gì Dương Thần cũng sẽ nhận ra và đá cô ta. Mình cứ giữ im lặng, bảo vệ anh ấy theo cách của riêng mình là được.”
Nghĩ thông suốt, Lưu Minh Ngọc hít một hơi sâu, cầm nĩa lên tiếp tục ăn, nhưng thức ăn trong miệng giờ đây vô vị như nhai sáp.
Bữa cơm tiếp tục diễn ra trong một vở kịch câm đầy ám ảnh.
Lưu Minh Ngọc vừa nhai thức ăn, vừa thầm khinh bỉ Sắc Vi và Tư Đồ Minh Trạch là những kẻ cặn bã nhất thế gian. Bởi vì, qua khóe mắt, nàng kinh hãi nhận ra… cánh tay trái của gã cha ruột đê tiện kia vẫn đang luồn lút dưới gầm bàn! Lão già đó căn bản chưa từng dừng lại!
Bên trên mặt bàn, Sắc Vi cố gắng gượng ép một vẻ mặt lạnh nhạt, điềm tĩnh để đối phó với những câu chuyện rôm rả của Dương Thần. Thế nhưng, đệ nhất mỹ nhân hắc đạo làm sao có thể che giấu hoàn hảo sự tàn phá của nhục dục khi sinh lý đã bị đẩy đến giới hạn? Lưu Minh Ngọc là phụ nữ, nàng quá hiểu những biểu cảm cơ thể đó. Nàng dễ dàng nhận ra khuôn mặt Sắc Vi lúc này đỏ rực như bôi mỡ, mồ hôi rịn đầy trán. Bàn tay cầm ly rượu của Sắc Vi run lẩy bẩy, thỉnh thoảng nàng lại cắn chặt môi đến ứa máu, và từ trong cuống họng, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, nức nở vô thức tràn ra cực nhỏ nhưng không thể giấu nổi người tinh ý. Cả thân hình Sắc Vi thường xuyên run lên từng đợt bần bật, chứng tỏ dưới gầm bàn, những ngón tay của lão già kia đang cày xới, móc ngoáy bạo liệt đến mức nào.
Chỉ có duy nhất Dương Thần là “có vẻ” không để ý!
Trong mắt Minh Vương lúc này, Sắc Vi đỏ mặt, run rẩy có lẽ là do men rượu vang và sự e thẹn khi đi ăn cùng “bạn gái mới” của hắn là Lưu Minh Ngọc. Bản tính tự tin, ngạo nghễ của một kẻ chinh phục khiến Dương Thần đắm chìm trong sự thỏa mãn cá nhân. Hắn vui vẻ ăn uống, rót rượu, liên tục kể những câu chuyện hài hước. Hắn cảm thấy mình thực sự là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới khi có hai người đẹp tuyệt sắc, đều là đàn bà của mình, đang ngồi ngoan ngoãn lắng nghe mình nói chuyện.
Nhưng thẳm sâu trong tiềm thức có chút vặn vẹo của Dương Thần, cái không khí ngột ngạt, những ánh mắt lảng tránh và gò má đỏ bừng của hai người phụ nữ lại vô tình kích thích một loại khát vọng thích nhìn người phụ nữ của mình lẳng lơ đang ngủ yên. Hắn không vạch trần, không nghi ngờ, bởi thâm tâm hắn lại đang âm thầm tận hưởng cái cảm giác kích thích mơ hồ khi nghĩ rằng: hai đóa hoa đoan trang này thực chất đều đang ấp ủ những dục vọng thầm kín ngay trước mặt mình.
Cuối cùng, sau gần một tiếng đồng hồ đọa đày trong địa ngục nhục dục và dối trá, bữa tiệc cũng đi đến hồi kết.
Dương Thần hào sảng vẫy tay gọi phục vụ định thanh toán hóa đơn. Thế nhưng, Tư Đồ Minh Trạch đã nhanh tay hơn. Lão rút ra chiếc thẻ đen quyền lực, mỉm cười nho nhã, đạo mạo như một vị doanh nhân thành đạt:
“Cậu Dương, bữa nay cứ để lão phu thanh toán. Hai người trẻ tuổi đi với nhau, chi phí cứ để lão già này lo, coi như là chút lòng thành đáp lễ sự chiếu cố của cậu dành cho Sắc Vi thời gian qua.”
Dương Thần cười lớn, không từ chối sự hào phóng của “nhạc phụ tương lai”: “Vậy cháu cảm ơn bác Tư Đồ. Lần sau cháu nhất định sẽ mời lại.”
Khi mọi người đứng lên chuẩn bị rời đi, Sắc Vi vừa chống tay xuống mặt bàn định đứng dậy thì… “Á!”
Đôi chân thon dài của nàng lập tức mềm nhũn, bủn rủn không còn một chút sinh lực nào. Thể lực của nàng đã bị những cơn cực khoái liên hoàn dưới gầm bàn vắt kiệt. Nàng lảo đảo suýt ngã nhào xuống đất. Tư Đồ Minh Trạch đứng ngay bên cạnh, vô cùng “tự nhiên” vươn cánh tay vạm vỡ ra ôm chầm lấy vòng eo thắt đáy lưng ong của nàng để đỡ lấy.
“Cẩn thận chứ con gái.” Lão mỉm cười từ ái, nhưng bàn tay dưới eo lại cố tình miết mạnh một cái vào bờ mông đang ướt sũng dâm thủy của nàng.
Dương Thần vội bước tới, quan tâm hỏi: “Sắc Vi, em sao thế? Người nóng hổi thế này, ốm rồi à?”
Sắc Vi tựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của kẻ thù, lồng ngực phập phồng, hơi thở hổn hển mang theo mùi vị dâm mỹ. Nàng không đứng vững nổi vì mật đạo vừa bị móc ngoáy đến sưng tấy, tơi tả, dâm thủy chảy lênh láng dính dớp cả hai đùi. Nàng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt viện một lý do hoàn hảo để trốn chạy:
“Em… em không sao… Chắc do sáng nay dậy sớm xử lý sổ sách bang hội nên mệt mỏi quá, cộng thêm ly rượu vang ban nãy làm em hơi chóng mặt… Em… em muốn về nghỉ ngơi trước.”
Dương Thần nghe vậy, nhếch mép cười trêu chọc, ánh mắt mang theo sự cưng chiều bá đạo. Hắn nhìn nàng đang nép vào người cha, rồi lại nhìn sang Lưu Minh Ngọc, buông lời bông đùa:
“Hay là nữ vương hắc đạo của chúng ta thấy anh đi cùng Minh Ngọc nên ghen tị, tủi thân rồi?”
Câu nói đùa của Dương Thần như một mũi dao đâm thẳng vào lương tâm Sắc Vi. Ghen? Nàng đâu có tư cách, đâu có tâm trạng nào mà ghen lúc này! Cỗ cơ thể đê tiện của nàng hiện tại đã bị nhục dục tha hóa đến mức chỉ muốn lập tức trở về phòng kín, lột sạch quần áo để gã cha ruột này đè ra giày xéo, lấp đầy sự trống rỗng cắn xé sau hàng chục lần bị móc ngoáy bên ngoài.
Sự thật nhục nhã ấy khiến trái tim Sắc Vi rỉ máu. Nàng cố nặn ra một nụ cười chối bỏ, ép bản thân phải dối trá đến cùng: “Anh… anh đừng nói bậy… Em không ghen… Em thực sự rất mệt… Em về trước đây…”
“Được rồi, để lão phu đưa con bé về nghỉ ngơi. Cậu Dương và cô Lưu cứ tiếp tục đi dạo hóng gió nhé.” Tư Đồ Minh Trạch lịch thiệp nói, rồi nửa ôm nửa dìu thân hình mềm nhũn, bốc lửa của Sắc Vi đi thẳng ra cửa nhà hàng.
Dương Thần đứng đó, khoác tay Lưu Minh Ngọc, mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt đong đầy sự tự hào.
Còn Lưu Minh Ngọc, nàng đứng lặng người, dõi theo bóng dáng yểu điệu của Sắc Vi đang tựa hẳn vào người gã cha ruột khuất dần sau cánh cửa xoay. Nàng biết rất rõ, phía sau cánh cửa chiếc Rolls-Royce bóng loáng kia, một đêm đọa lạc, loạn luân dơ bẩn và dâm loạn nhất thế gian đang chờ đợi vị nữ vương hắc đạo. Nàng rùng mình, siết chặt lấy cánh tay Dương Thần, tự nhủ với lòng mình sẽ dùng những lý lẽ khôn ngoan nhất để vĩnh viễn chôn vùi bí mật tởm lợm dưới gầm bàn này vào sâu trong dĩ vãng, bảo vệ nụ cười kiêu ngạo của người đàn ông nàng yêu.

tai nhac chuong