https://zing4u.top/
Cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi nón xanh cải biên
303

Bóng đêm tĩnh mịch của thành phố Trung Hải lướt qua những tấm kính cường lực màu sẫm của chiếc BMW M3. Trong khoang lái, tiếng động cơ êm ru xen lẫn bản nhạc giao hưởng nhè nhẹ không thể xua tan đi bầu không khí nặng nề, đầy tâm sự đang bao trùm lấy hai người.

Dương Thần hai tay vững vàng trên vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng thi thoảng vẫn lén lút liếc sang người phụ nữ ngồi ở ghế phụ.

Lưu Minh Ngọc cứ ngồi đờ đẫn, hai bàn tay ngọc ngà đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Khuôn mặt kiều diễm, đoan trang của đệ nhất nữ cường nhân Ngọc Lôi lúc này nhợt nhạt, mang theo một nỗi niềm giằng xé đến tột cùng. Trong tâm trí nàng, bức tranh địa ngục dưới gầm bàn tiệc ban nãy cứ tua đi tua lại như một cuốn phim đẫm máu. Nàng nhớ như in cái cảnh tượng kinh tởm, dơ bẩn đó: Tư Đồ Sắc Vi – người phụ nữ mà Dương Thần hết mực yêu thương, cưng chiều – lại không mặc quần lót, banh rộng hai đùi ra để gã cha ruột Tư Đồ Minh Trạch thọc ngón tay vào móc ngoáy đến mức xịt nước dầm dề ngay dưới chân Dương Thần.

Bờ môi Lưu Minh Ngọc khẽ mấp máy. Nàng quay sang nhìn sườn mặt góc cạnh, phong trần và đầy kiêu ngạo của Dương Thần.

Có nên nói cho anh ấy biết không?

Câu hỏi ấy cào xé lương tâm nàng. Dương Thần là một người đàn ông hoàn hảo, một vị anh hùng luôn đứng ra bảo vệ những người phụ nữ của mình. Hắn tự tin, tài giỏi và kiêu hãnh nhường nào. Nếu bây giờ nàng mở miệng, nói cho hắn biết rằng hắn đang bị cắm một chiếc sừng xanh lè, dơ bẩn và loạn luân nhất thế gian, thì lòng tự tôn của hắn sẽ ra sao? Hắn sẽ sụp đổ mất! Một người đàn ông yêu thương phụ nữ của mình bằng cả sinh mệnh như hắn, làm sao có thể chịu đựng được cú sốc tàn khốc này?

“Không… mình không thể nói,” Lưu Minh Ngọc nhắm nghiền mắt lại, tự đưa ra một quyết định mang đầy tính thỏa hiệp và hy sinh thầm lặng. “Dương Thần đã chịu quá nhiều áp lực rồi. Anh ấy yêu Sắc Vi như thế, nếu biết sự thật, anh ấy sẽ đau đớn đến phát điên. Sắc Vi là một kẻ dơ bẩn, phản bội, nhưng mình thì không. Mình sẽ dùng chính sự trong sạch và tình yêu của mình để bù đắp cho anh ấy, để âm thầm xoa dịu những vết thương mà anh ấy không hề hay biết.”

Sự tự biện minh đầy cao cả ấy mang đậm tư duy của một người phụ nữ truyền thống, luôn muốn nhận phần thiệt thòi về mình để bảo vệ nụ cười của người đàn ông mình yêu. Nàng từ bỏ ý định vạch trần Sắc Vi. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười nhạt khi chiếc xe từ từ lăn bánh vào khu chung cư cao cấp của nàng.

“Đến nơi rồi, bảo bối. Hôm nay em có vẻ rất mệt mỏi.” Dương Thần đỗ xe, dịu dàng nghiêng người tháo dây an toàn cho nàng. Hơi thở ấm áp mang theo mùi vị đàn ông đặc trưng của hắn phả vào hõm cổ nàng.

“Dương Thần…” Lưu Minh Ngọc ngước đôi mắt phượng ướt át lên nhìn hắn. Trái tim nàng rung động mãnh liệt trước sự ân cần này. Nàng cắn nhẹ môi dưới, lấy hết dũng khí: “Đêm nay… anh lên nhà cùng em nhé? Đừng về.”

Ánh mắt Dương Thần lóe lên một tia kinh ngạc vui mừng. Suốt thời gian qua, mối quan hệ giữa hắn và Lưu Minh Ngọc luôn giữ ở mức chừng mực, trân trọng. Nàng là đóa hoa kiêu kỳ, truyền thống, chưa bao giờ chủ động mở lời mời hắn qua đêm. Hôm nay, sự chủ động này giống như một món quà vô giá từ trên trời rơi xuống.

“Được, anh sẽ ở lại với em.” Dương Thần mỉm cười hào sảng, nắm lấy tay nàng bước lên căn hộ.

Cánh cửa căn hộ khép lại. Không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi tinh dầu hoa oải hương quen thuộc khiến Lưu Minh Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Nàng bảo Dương Thần cứ ngồi nghỉ ở sô-pha, còn mình thì vội vã chạy vào phòng tắm để tẩy trang và thay đồ.

Thế nhưng, ngay khi nàng vừa khép cửa phòng tắm lại, đối diện với chiếc gương lớn lạnh lẽo, một cơn ác mộng sinh lý kinh hoàng đã giáng xuống.

Lưu Minh Ngọc nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt nàng, bờ môi nàng, và cả những đường cong đẫy đà dưới lớp váy công sở. Đột nhiên, trong đại não nàng không phải là nụ cười của Dương Thần, mà lại vặn vẹo hiện lên khuôn mặt già nua, lùn mập, hói đầu và bóng nhẫy dầu mỡ của gã Phó tổng Mã Kiến Quốc!

Mùi xì gà rẻ tiền, mùi mồ hôi chua loét của lão dường như vẫn còn vương vất trong không khí. Ký ức về cái ngày trong văn phòng lão, khi lão xé toạc quần lót của nàng, thô bạo dùng hai ngón tay dơ bẩn chọc ngoáy vào tận sâu hoa tâm, ép nàng phải há miệng nuốt lấy nụ hôn hôi hám của lão… tất cả ùa về như một cơn bão.

“Không! Cút đi! Đừng nghĩ tới hắn nữa!”

Lưu Minh Ngọc gõ mạnh tay lên bồn rửa mặt, nhắm nghiền mắt lại. Nàng kinh tởm gã! Nàng sợ hãi gã ác quỷ đó đến tận xương tủy!

Thế nhưng, khoa học tâm lý và sinh lý học con người đôi khi lại là một thứ vô cùng tàn nhẫn. Chứng “rối loạn hưng phấn do cưỡng chế” (Arousal Non-Concordance) kết hợp với những thay đổi vi mô trong nơ-ron thần kinh đã tạo ra một phản xạ có điều kiện bệnh hoạn. Lý trí nàng gào thét sự ghê tởm, nhưng cơ thể nàng – cỗ cơ thể đã từng bị đẩy lên đỉnh cao của sự cực khoái dưới những hành vi thô bạo, đê tiện đó – lại bắt đầu phản bội nàng!

Lưu Minh Ngọc run lên bần bật. Nàng kinh hãi nhận ra, hai gò bồng đảo vĩ đại của mình dưới lớp áo sơ mi bỗng chốc căng tức, trướng đau. Hai đầu nhũ hoa chưa từng được Dương Thần âu yếm lại tự động săn cứng lại, dựng đứng lên và cọ xát vào lớp áo lót ren sinh ra một cỗ khoái cảm tê dại.

Khủng khiếp hơn, nơi khu vườn bí ẩn giữa hai đùi nàng… bỗng nhiên co rụt lại. Một cảm giác ngứa ngáy, trống rỗng đến cùng cực từ sâu trong tử cung lan tỏa ra. Vách thịt non nớt bên trong mật đạo điên cuồng co bóp, khát khao một sự cọ xát thô bạo, dơ bẩn. Từ cửa mình đang sưng tấy, một dòng dâm thủy ấm nóng, đặc sệt ồ ạt ứa ra, chảy ròng ròng làm ướt sũng cả chiếc quần lót lụa, dính dớp vào tận hai bên bắp đùi trong.

“Trời ơi… mình bị sao thế này? Tại sao nhớ đến lão già kinh tởm đó… mình lại nứng? Tại sao mình lại chảy nước dầm dề thế này? Mình đúng là một con đĩ dơ bẩn… ”

Lưu Minh Ngọc trượt người ngồi sụp xuống sàn nhà tắm, lấy hai tay ôm mặt khóc nức nở. Sự nhục nhã dâng lên tột độ. Nàng yêu Dương Thần, nàng muốn dâng hiến cho Dương Thần đêm nay, nhưng cơ thể nàng lại đang phát tình, rỉ nước chỉ vì nhớ lại sự chà đạp của một kẻ thù bỉ ổi! Sự giằng xé nội tâm khiến nàng muốn cắn lưỡi tự vẫn.

Nhưng rồi, hình ảnh Sắc Vi dạng háng dưới gầm bàn lại hiện lên. Sắc Vi đã ngoại tình, đã lừa dối Dương Thần. Dương Thần quá đáng thương.

Lưu Minh Ngọc cắn nát môi dưới, gạt đi dòng nước mắt. “Không! Mình không được đọa lạc như Sắc Vi. Nụ hôn đầu của mình đã bị gã họ Mã cướp mất, ngực mình và cơ thể mình đã bị gã nhìn thấy, bị sàm sỡ. Mình đã không còn hoàn hảo. Nhưng… thứ quý giá nhất của người con gái – màng trinh của mình – vẫn còn nguyên vẹn! Mình phải trao tấm thân trinh trắng này cho người đàn ông mình yêu. Mình sẽ dùng Dương Thần để thanh tẩy mọi sự dơ bẩn trong cơ thể này!”

Nàng tự tìm cho mình một chiếc phao cứu sinh luân lý. Nàng đứng dậy, cởi bỏ bộ quần áo công sở đã thấm đẫm mồ hôi và dâm dịch, bước vào dưới vòi hoa sen. Nàng tắm rửa thật sạch sẽ, kỳ cọ từng tấc da thịt, tự nhủ rằng mình đang rửa trôi đi mọi dấu vết của Mã Kiến Quốc.

Mười lăm phút sau, cánh cửa phòng tắm mở ra.

Dương Thần đang ngồi trên sô-pha, tay cầm ly nước lọc, bỗng ngẩng đầu lên và nín thở.

Lưu Minh Ngọc bước ra trong một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu đỏ rượu chát. Chiếc váy thiết kế hai dây trễ nải, phô diễn trọn vẹn bờ vai gầy guộc trắng ngần và khe ngực sâu hoắm, đẫy đà đang phập phồng ẩn hiện. Làn da nàng sau khi tắm ánh lên vẻ hồng hào, ẩm ướt. Mái tóc đen dài xõa tung trên vai, mang theo mùi hương sữa tắm dìu dịu. Khuôn mặt đoan trang, kiêu kỳ ngày thường giờ đây được điểm xuyết bằng một tầng mây đỏ rực của sự thẹn thùng và quyết tâm.

Nàng đẹp đến mức khiến một Minh Vương từng trải qua vô số mỹ nhân cũng phải tim đập chân run.

Lưu Minh Ngọc bước tới, không nói một lời, nàng chủ động ngồi xuống bên cạnh hắn. Đôi bàn tay ngọc ngà run rẩy vòng qua cổ Dương Thần. Đôi mắt phượng đong đầy tình ý và một sự bù đắp cố chấp, nàng nhắm mắt lại, rướn người tới, chủ động áp đôi môi anh đào mềm mại của mình lên môi hắn.

Dương Thần sững sờ trong tích tắc, nhưng ngay lập tức, bản năng của một người đàn ông trỗi dậy. Hắn vòng hai cánh tay rắn chắc ôm siết lấy chiếc eo thắt đáy lưng ong của nàng, lật ngược tình thế, biến nụ hôn chủ động của nàng thành một nụ hôn sâu thẳm, cuồng nhiệt và bá đạo.

Hai người quấn lấy nhau trên sô-pha. Chiếc lưỡi nam tính của Dương Thần cạy mở khớp hàm nàng, tiến vào khoang miệng ngọt ngào để khám phá.

Lưu Minh Ngọc cố gắng buông lỏng cơ thể, cố gắng tận hưởng nụ hôn của người mình yêu. Nàng tự nhủ rằng đây là hạnh phúc, đây là sự ngọt ngào. Thế nhưng… một sự lạc nhịp tàn khốc lại xảy ra trong chính hệ thần kinh của nàng.

Khi Dương Thần hôn nàng, hắn vô cùng nâng niu, dịu dàng. Hắn sợ làm nàng đau, sợ nàng hoảng sợ. Nhưng đối với gai vị giác và dây thần kinh của một cỗ cơ thể đã bị kích thích bởi những nụ hôn mang tính bạo lực, dơ bẩn và tàn nhẫn của Mã Kiến Quốc, sự dịu dàng này lại trở nên… nhạt nhẽo. Nàng không cảm thấy dòng điện tê dại xộc thẳng lên não. Nàng không cảm thấy sự rùng mình run rẩy. Trái tim nàng đập vì yêu Dương Thần, nhưng sinh lý của nàng lại dửng dưng một cách tàn nhẫn!

Dương Thần vừa hôn, vừa đưa bàn tay to lớn luồn qua lớp váy lụa, nhẹ nhàng đặt lên bầu ngực vĩ đại của nàng. Hắn xoa nắn một cách trân trọng, vân vê đầu nhũ hoa bằng những cử chỉ âu yếm nhất.

“Tại sao… tại sao mình không thấy sướng?” Lưu Minh Ngọc khóc thầm trong bụng. Bàn tay của Dương Thần ấm áp là thế, nhưng nó không mang lại cho nàng cảm giác ngứa ngáy, đê mê như khi bị đôi bàn tay thô ráp, chai sần của lão già hói đầu kia tàn nhẫn bóp nghẹt đến mức muốn vỡ tung. Sự bạo dâm đã ăn sâu vào tiềm thức khiến nàng trở nên “kháng thuốc” với sự âu yếm bình thường.

Để Dương Thần không phát hiện ra sự bất thường, Lưu Minh Ngọc đành cắn nát môi dưới, ép bản thân phải đóng kịch. Nàng cong người lên, cố tình phát ra những tiếng rên rỉ giả tạo từ trong cuống họng: “Ưm… Dương Thần… anh vuốt ve làm em sướng quá… ân…”

Nghe được tiếng rên rỉ của người đẹp, Dương Thần cảm thấy vô cùng tự hào và thỏa mãn. Lòng tự tôn của một gã đàn ông được vuốt ve. Hắn bế bổng Lưu Minh Ngọc lên, đi thẳng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt nàng xuống chiếc giường rộng lớn.

Hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình, để lộ thân hình vạm vỡ, chằng chịt những vết sẹo nam tính. Ánh mắt hắn rực lửa, nhìn chằm chằm vào cơ thể tuyệt mỹ, hoàn toàn khỏa thân của đệ nhất thiếu phụ Ngọc Lôi đang ngoan ngoãn chờ đợi hắn trên giường.

“Minh Ngọc, đêm nay, anh sẽ làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất.” Dương Thần thì thầm, rồi phủ phục lên người nàng. Hắn tách hai đùi thon dài của nàng ra, chuẩn bị tiến vào khu vườn bí ẩn để đánh dấu chủ quyền.

Thế nhưng, ông trời dường như đã sắp đặt một vở kịch bi tráng và trớ trêu nhất cho cả hai con người này.

Ngay tại khoảnh khắc Dương Thần chèn phần hạ thân của mình vào giữa hai chân Lưu Minh Ngọc, khi hắn chuẩn bị dồn lực để đâm thủng lớp màng trinh mỏng manh kia… một biến cố kinh hoàng đã xảy ra trong chính cơ thể hắn!

Sâu trong huyết quản của Minh Vương, thứ kịch độc mang tên Nghịch Cổ bỗng nhiên thức tỉnh và phản ứng một cách dữ dội.

Đặc tính tà ác của Nghịch Cổ đã được Nghiêm Bất Vấn thiết lập vô cùng hoàn hảo: Nó chỉ cho phép Dương Thần sinh ra cực khoái và khả năng đàn ông khi hắn bị kích thích bởi những ảo cảnh vặn vẹo, những tình huống “nón xanh” (NTR) hoặc khi hắn chứng kiến người phụ nữ của mình đọa lạc.

Lúc này đây, bầu không khí trong phòng ngủ hoàn toàn là một tình yêu thuần khiết. Lưu Minh Ngọc tự nguyện dâng hiến cho hắn, nàng yêu hắn say đắm, xung quanh không hề có kẻ thứ ba nào dòm ngó, không có lão già nào đang chà đạp nàng. Một khung cảnh giao hoan hoàn toàn “bình thường” và “lành mạnh” như vậy, đối với Nghịch Cổ, lại chính là một chất độc ức chế sinh lý cực mạnh!

Oanh!

Đại não Dương Thần như bị một gáo nước đá tạt thẳng vào. Một luồng khí lạnh ngắt từ tủy sống chạy ngược xuống hạ bộ. Cảm giác hưng phấn, nóng rực tựa sắt nung ban nãy đột ngột biến mất hoàn toàn. Các mạch máu ở vùng chậu của hắn lập tức co thắt lại, từ chối bơm máu.

Dương Thần sững người. Hai mắt hắn trợn trừng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Hắn cúi xuống nhìn. Cự vật vốn dĩ đang vươn cao, kiêu ngạo chuẩn bị chinh phục mỹ nhân, giờ đây bỗng chốc… xìu xuống. Nó mềm nhũn, ỉu xìu một cách thảm hại. Thậm chí, dưới sự áp chế tàn nhẫn của Nghịch Cổ, hắn còn cảm thấy kích thước của nó dường như co rụt lại, nhỏ hơn cả trạng thái bình thường một chút!

“Chuyện… chuyện quái quỷ gì thế này?!”

Dương Thần gầm lên trong thâm tâm, khuôn mặt góc cạnh vặn vẹo vì hoảng sợ và nhục nhã. Chuyện này đã từng xảy ra một lần với Sắc Vi, hắn cứ ngỡ đó chỉ là do mệt mỏi, do công pháp có vấn đề. Nhưng giờ đây, ngay trước mặt Lưu Minh Ngọc, ngay trong đêm tân hôn thiêng liêng nhất, hắn lại tiếp tục rơi vào tình cảnh bất lực ê chề này! Hắn là Minh Vương Hades, người khiến cả thế giới ngầm khiếp sợ, vậy mà trên giường, hắn lại không bằng một tên thái giám?!

Lưu Minh Ngọc đang nhắm mắt chờ đợi cơn đau xé rách, bỗng cảm thấy người đàn ông phía trên dừng lại mọi động tác. Sự trống rỗng nơi cửa mình khiến nàng ngơ ngác mở mắt ra.

“Dương Thần? Anh sao thế?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

Dương Thần cắn chặt răng đến rướm máu. Hắn không thể nói ra sự thật nhục nhã này. Lòng tự tôn khổng lồ của một gã đàn ông không cho phép hắn thừa nhận mình bị liệt dương. Hắn vội vã lật người sang một bên, giả vờ xoa xoa thái dương, lúng túng biện minh:

“Anh… anh đột nhiên thấy hơi chóng mặt. Có lẽ… có lẽ do tác dụng phụ của môn Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh dạo gần đây. Anh đang ở giai đoạn bình cảnh, chân khí thường xuyên chạy loạn, ảnh hưởng đến… đến một số huyệt đạo…” Hắn lấp liếm một cách đầy gượng gạo, mặt đỏ gay vì xấu hổ.

Lưu Minh Ngọc sững sờ. Nàng nhìn lướt qua hạ bộ đang ỉu xìu của hắn, rồi lại nhìn vẻ mặt chật vật của người mình yêu. Nàng đủ thông minh để hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thế nhưng, sự thấu hiểu ấy không những không mang lại sự cảm thông, mà nó còn đẩy chính Lưu Minh Ngọc vào một địa ngục tra tấn sinh lý khủng khiếp nhất!

Bởi vì, cơ thể của nàng lúc này đang… cực kỳ nứng!

Sự kích thích dang dở từ nụ hôn và những cái vuốt ve ban nãy, cộng hưởng với ngọn lửa tà dâm đã bị Mã Kiến Quốc khơi mào từ trong nhà vệ sinh, khiến toàn thân nàng như bị thiêu đốt. Mật đạo của nàng ngứa ngáy đến mức vách thịt không ngừng co giật, dâm thủy chảy ròng ròng làm ướt sũng cả mảng ga giường. Tử cung nàng gào thét đòi hỏi một sự đâm lút cán bạo lực, một sự cày xới thô bạo để lấp đầy khoảng trống kinh hoàng này.

Nàng cần đàn ông! Nàng cần cự vật đâm vào!

Dương Thần thấy nàng im lặng, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển, hắn biết nàng đang rất khó chịu. Cảm giác áy náy bóp nghẹt tim hắn. Hắn không thể đâm vào, nhưng hắn không muốn để người phụ nữ của mình phải chịu đựng sự bức bối.

“Minh Ngọc… anh xin lỗi… để anh dùng cách khác giúp em…”

Dương Thần nghẹn ngào nói, rồi hắn vươn tay, dùng những ngón tay thon dài, điêu luyện của mình tiến vào khu vườn tư mật của nàng. Hắn nhẹ nhàng xoa nắn hạt ngọc, rồi từ từ thọc hai ngón tay vào sâu trong vách thịt ướt đẫm. Cùng lúc đó, hắn cúi đầu xuống, dùng đôi môi ấm áp mút lấy bầu ngực nàng. Hắn vận dụng toàn bộ kỹ năng tình trường của mình để bù đắp cho sự bất lực của vũ khí chính.

Nhưng… thảm kịch tâm lý lại giáng xuống đòn chí mạng.

Mười phút trôi qua. Hai mươi phút trôi qua.

Dương Thần toát mồ hôi hột, những ngón tay di chuyển liên tục đến mỏi nhừ, chiếc lưỡi không ngừng trêu đùa nhũ hoa của nàng. Hắn cố gắng hết sức, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt Lưu Minh Ngọc lại ngày càng méo mó, thống khổ.

Nàng KHÔNG HỀ THẤY SƯỚNG!

Bất luận Dương Thần có dùng kỹ thuật hoàn hảo đến đâu, sự nâng niu, dịu dàng và tình yêu thương của hắn lại trở thành một thứ vô dụng đối với một cơ thể đã bị bạo dâm cải tạo. Những ngón tay của Dương Thần trơn tuột, ấm áp, nhưng nó thiếu đi cái sự thô ráp, chai sần dơ bẩn. Lực móc ngoáy của hắn rất chuẩn xác, nhưng nó thiếu đi sự tàn bạo, tàn nhẫn và hôi hám của lão già Mã Kiến Quốc!

Mật đạo của nàng ngứa ngáy đến điên cuồng, ngón tay của Dương Thần chỉ như gãi ngứa ngoài da giày, không chạm tới được cái lõi của sự đê mê. Nàng khát khao bị bạo hành, khao khát một cự vật khổng lồ đâm xé, chứ không phải sự âu yếm nhạt nhẽo này.

Lưu Minh Ngọc cắn nát môi dưới, nước mắt giàn giụa. Sự giằng xé nội tâm khiến nàng muốn phát điên. Nàng kinh tởm chính bản thân mình! Nàng là một con quái vật! Người đàn ông nàng yêu đang cố gắng hết sức để làm nàng vui, vậy mà trong đầu nàng, trong sâu thẳm thể xác dâm đãng này, nàng lại đang thèm khát gã ác quỷ đã làm nhục nàng ban chiều! Nàng ước gì ngón tay đang ngoáy trong lồn mình là của Mã Kiến Quốc! Nàng ước gì hơi thở phả vào ngực mình mang theo mùi xì gà hôi hám của lão già béo lùn đó!

“Trời ơi… mình là một con điếm đê tiện… mình không xứng với Dương Thần… tại sao cơ thể mình lại hư hỏng thế này…” Nàng khóc thầm trong tuyệt vọng.

Sự tra tấn sinh lý khi bị “hãm khoái” lưng chừng khiến nàng không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Nàng không thể lên đỉnh bằng sự dịu dàng này được. Nếu cứ tiếp tục, nàng sẽ vỡ tung mất.

Lưu Minh Ngọc đột ngột vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Dương Thần, kéo tay hắn ra khỏi hạ bộ của mình. Nàng đẩy khuôn mặt hắn ra khỏi ngực mình, lắc đầu, nước mắt đầm đìa:

“Dương Thần… dừng lại đi… đừng làm nữa…”

Dương Thần khựng lại, đôi mắt hằn lên sự đau đớn và nhục nhã. Hắn nhìn đôi tay dính đầy dâm dịch của mình, rồi nhìn khuôn mặt đẫm lệ của nàng. “Minh Ngọc… anh thực sự xin lỗi… anh quá vô dụng… anh thậm chí không thể làm em thỏa mãn…” Giọng nói của vị Minh Vương kiêu ngạo vỡ vụn, mang theo sự tự ti đến cùng cực.

Nhìn thấy sự sụp đổ của người đàn ông mình yêu, trái tim Lưu Minh Ngọc thắt lại. Dù cơ thể nàng đang gào thét vì ngứa ngáy, vì khát tình, nhưng tình yêu trong tâm hồn nàng vẫn đủ mạnh để nàng quyết định hy sinh, bảo vệ phần dạ dày mong manh của hắn.

Nàng vươn tay, ôm chặt lấy khuôn mặt Dương Thần, ép hắn nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của mình, nói dối một cách hoàn hảo:

“Không! Dương Thần, anh đừng tự trách mình. Không phải lỗi của anh! Là do em… là do em có vấn đề!”

Dương Thần sững sờ: “Ý em là sao?”

Lưu Minh Ngọc cố nặn ra một nụ cười chua xót, bịa ra một lý do để bảo toàn thể diện cho cả hai: “Anh biết đấy… em đã cô đơn rất nhiều năm. Trong quá khứ, em từng có một khúc mắc tâm lý rất lớn về chuyện đàn ông… Hôm nay, em tưởng mình đã sẵn sàng, em muốn dâng hiến cho anh, nhưng khi bước vào thực tại, rào cản tâm lý của em lại trỗi dậy. Cơ thể em bài xích, em cảm thấy sợ hãi… Em xin lỗi, em chưa thực sự sẵn sàng. Hãy cho em thêm thời gian, được không anh?”

Dương Thần nghe vậy, tảng đá đè nặng trong lòng dường như được vơi đi một nửa. Hắn không bị liệt dương, là do nàng chưa sẵn sàng? Sự tự tôn của đàn ông khiến hắn bám víu vào lý do này như một chiếc phao cứu sinh.

Hắn thở hắt ra, ôm chặt Lưu Minh Ngọc vào lòng, vùi mặt vào mái tóc thơm ngát của nàng: “Ngốc ạ, sao không nói sớm. Anh sẽ đợi, bao lâu anh cũng đợi. Chỉ cần em thoải mái, anh không ép em.”

“Vâng… cảm ơn anh, Dương Thần…” Lưu Minh Ngọc vùi mặt vào ngực hắn, để mặc cho nước mắt tủi nhục thấm ướt ngực áo hắn.

Trong màn đêm tĩnh lặng, ngọn đèn ngủ tắt phụm. Hai con người ôm nhau trên chiếc giường lớn.

Nhìn từ bên ngoài, đó là một khung cảnh ấm áp của một cặp đôi thấu hiểu nhau. Nhưng sâu thẳm bên trong, lại là một địa ngục của những sự lừa dối bi thương nhất.

Dương Thần nhắm mắt lại, nhưng lồng ngực gắt gao bức bối. Hắn biết môn công pháp của mình có vấn đề, hắn sợ hãi viễn cảnh mình vĩnh viễn đánh mất bản lĩnh đàn ông, để lại một nỗi nhục nhã ê chề trong bóng tối.

Còn Lưu Minh Ngọc, nàng ngoan ngoãn nằm trong vòng tay người mình yêu, nhưng hai đùi thon dài lại vô thức xoắn xuýt vào nhau. Dưới lớp chăn mỏng, hoa tâm của nàng vẫn không ngừng rỉ nước dầm dề, cơn ngứa ngáy cào xé tận xương tủy khiến nàng muốn phát điên. Nàng yêu người đàn ông đang ôm mình, nhưng cơ thể dâm đãng của nàng lại đang khao khát đến nhỏ dãi hình bóng của gã ác quỷ lùn béo, hôi hám đã tàn nhẫn chà đạp mình ban chiều.

Đêm dài đằng đẵng, hai linh hồn đọa đày ôm nhau chìm vào giấc ngủ trong sự hụt hẫng, bức bối và những bí mật vặn vẹo không thể phơi bày ra ánh sáng.

<< 1 74 75 76 77 78 82 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18 Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22 GIÁO DỤC HAY TÌNH DỤC – Update Chương 22
Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7 Cô giáo và người chồng ysl – Update Chương 7
Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11 Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13 Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 13
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong