Bóng đêm tĩnh mịch buông xuống thành phố Trung Hải phồn hoa, những ánh đèn neon nhấp nháy ngoài kia dường như không thể xuyên thấu qua được bức tường rào kiên cố của một dinh thự xa hoa, u ám nằm ẩn mình ở vùng ngoại ô.Chiếc taxi dừng lại trước cổng sắt lớn. Đường Tâm bước xuống xe, thân ảnh gầy gò, mỏng manh khoác trên mình chiếc áo măng-tô màu xám nhạt, tay kéo theo một chiếc vali nhỏ. Chuyến bay dài từ Yến Kinh đến Trung Hải khiến nàng thấm mệt, đôi mắt phượng vốn trong veo nay hằn lên vài tia máu đỏ. Thế nhưng, tận sâu trong đáy mắt ấy lại ánh lên một tia khao khát và hy vọng mãnh liệt.Nàng nhớ đến hắn – Nghiêm Bất Vấn. Người đàn ông duy nhất trên đời này từng ban phát cho nàng sự ấm áp, người mà nàng đã dâng hiến trọn vẹn cả thể xác lẫn linh hồn. Đối với một cô gái mang đầy sự tự ti và mặc cảm như Đường Tâm, Nghiêm Bất Vấn chính là tín ngưỡng, là vị Thần sáng thế của riêng nàng. Dù hắn có bắt nàng làm nha hoàn ấm giường, tước đoạt đi danh phận Tam tiểu thư Đường gia, nàng vẫn cam tâm tình nguyện, trung thủy tuyệt đối.Cánh cổng sắt nặng nề rít lên rồi mở ra. Một gã quản gia mặc áo đuôi tôm đen, khuôn mặt vô hồn bước tới đón lấy hành lý của nàng, cung kính cúi đầu: “Đường tiểu thư, Chủ nhân đã dặn dò tôi đón cô. Mời đi theo tôi.”Đường Tâm ngoan ngoãn gật đầu, theo gót gã quản gia băng qua những hành lang trải thảm đỏ tĩnh lặng. Mỗi bước đi, tim nàng lại đập nhanh hơn một nhịp. Cuối cùng, gã quản gia dừng lại trước một cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo, khẽ cúi người rồi lùi bước biến mất vào bóng tối.Đứng trước cánh cửa, Đường Tâm hít một hơi thật sâu. Nàng run rẩy lấy điện thoại ra, đọc lại dòng tin nhắn lạnh lùng mà hắn đã gửi trước khi nàng lên máy bay: [Vào phòng làm việc. Lột sạch mọi thứ. Quỳ trên thảm chờ ta.]Hai má Đường Tâm lập tức ửng đỏ. Là một cô gái bản tính đơn thuần và rụt rè, yêu cầu này khiến nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nhưng ngay khi nghĩ đến việc đây là lệnh của Chủ nhân, là bài kiểm tra sự ngoan ngoãn của nàng, tình yêu mù quáng và sự ỷ lại bệnh hoạn lại chiến thắng tất cả.Cạch.Đường Tâm mở cửa bước vào. Căn phòng làm việc vô cùng rộng lớn, nồng nặc mùi da thuộc đắt tiền và một chút hương trầm thoang thoảng. Ánh sáng chỉ phát ra từ ngọn đèn chùm pha lê mờ ảo. Nàng nuốt nước bọt, đôi bàn tay run rẩy đưa lên cởi bỏ từng lớp quần áo.Chiếc áo măng-tô rơi xuống. Tiếp theo là chiếc váy liền thân, rồi đến áo lót và chiếc quần lót ren mỏng manh.Không khí se lạnh của phòng điều hòa phả vào làn da trắng nõn nà như mỡ dê, khiến nàng khẽ rùng mình. Thân hình thiếu nữ tuyệt mỹ với những đường cong e ấp, đôi gò bồng đảo căng tròn nảy nở thanh xuân hoàn toàn phơi bày trong không gian rộng lớn. Đường Tâm hai tay đan vào nhau che trước ngực, ngoan ngoãn quỳ gối xuống giữa tấm thảm lông cừu mềm mại, hồi hộp chờ đợi vị quân vương của đời mình đến sủng hạnh. ——————————————————————————– Cùng lúc đó, tại phòng giám sát an ninh ở tầng hầm, Nghiêm Bất Vấn đang ngồi nhàn nhã trên ghế da, tay cầm ly vang đỏ, ánh mắt xuyên qua màn hình camera nhìn chằm chằm vào thân thể trần truồng, ngoan ngoãn như một con cừu non của Đường Tâm.”Cô gái nhỏ ngốc nghếch… Sự trung thủy của cô thực sự làm ta cảm động đấy,” Nghiêm Bất Vấn nhếch mép, một nụ cười vặn vẹo tà ác hiện lên trên khuôn mặt tuấn mỹ.Hắn lướt qua bảng thông số sinh thể trên võng mạc. Thanh tiến độ của Cổ Vương đang nhích dần đến ngưỡng cửa Cấp 3, nhưng vẫn còn thiếu một cú hích cuối cùng. Sự tuyệt vọng, sụp đổ tôn nghiêm tột độ của Tam tiểu thư Đường gia đêm nay chính là nguồn năng lượng hoàn hảo nhất để hoàn thành bước tiến hóa vĩ đại đó.”Đến lúc phải chào đón vị khách quý của chúng ta rồi,” Nghiêm Bất Vấn lẩm bẩm. Hắn tiến đến một khoang chứa bí mật được mã hóa bằng vân tay trên vách tường. Bên trong phả ra hơi lạnh ngắt, lưu trữ các mẫu mặt nạ da người bằng silicon siêu thực.Nghiêm Bất Vấn nhanh chóng lấy ra một chiếc mặt nạ da người dán khít lên mặt. Chỉ trong vài phút, khuôn mặt thanh niên tuấn tú của hắn đã được thay thế bằng hình ảnh của Tư Đồ Minh Trạch – ông trùm Tây Minh Hội. Lớp vỏ bọc hoàn hảo thể hiện một gã đàn ông trung niên. Hắn khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng hiệu Givenchy, tay đeo chiếc đồng hồ Rolex màu bạc, khí chất bặm trợn của một bố già xã hội đen,.Thế nhưng, ẩn dưới vẻ ngoài đạo mạo, lịch thiệp của một quý ông ấy lại là khí tràng tàn độc, vô tình của một con ác thú – một loại “nhã nhặn cầm thú” thứ thiệt. Cuối cùng, hắn cầm lấy lọ nước hoa Cologne kết hợp mùi xì gà đắt tiền xịt lên người, hoàn tất lớp ngụy trang thành một ông trùm tàn nhẫn.”Để xem, khi bị chính tình yêu của mình tự tay dâng làm món quà hối lộ cho một đối tác làm ăn… cơ thể mẫn cảm của cô sẽ phản ứng ra sao đây, Tâm nhi.” Gã “Tư Đồ Minh Trạch” giả mạo nhếch mép cười tà, cất những bước chân ung dung, bình tĩnh hướng về phía phòng làm việc. ——————————————————————————– Trong phòng làm việc, Đường Tâm đã quỳ đến mức hai đầu gối ửng đỏ. Sự tĩnh lặng khiến nàng bắt đầu cảm thấy bất an.Cạch.Tiếng tay nắm cửa vặn mở khiến Đường Tâm giật thót mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn bừng sáng lên niềm vui sướng, nàng vội vã ngẩng đầu lên, bờ môi anh đào khẽ gọi: “Chủ nhân, ngài đã…”Thế nhưng, chữ “về” đã bị nghẹn lại nơi cuống họng. Đồng tử Đường Tâm co rút lại đến cực hạn.Đứng trước cửa không phải là Nghiêm Bất Vấn tuấn mỹ, cao quý của nàng, mà là một người đàn ông trung niên xa lạ. Ông ta ăn mặc vô cùng lịch thiệp, phong thái ung dung, nhưng đôi mắt sắc lạnh như dao cạo đang肆 vô kỵ đạn (không kiêng nể gì) quét dọc từ trên xuống dưới cơ thể trần truồng của nàng, như một gã thương nhân đang đánh giá một món hàng quý giá vừa được giao tới.”Á…!!!”Đường Tâm thét lên thất thanh, hoảng loạn tột độ. Nàng vội vã lùi lại, hai tay ôm khư khư lấy bộ ngực đang phập phồng kịch liệt vì sợ hãi, hai đùi thon dài khép chặt lại che giấu nơi tư mật.”Ông… ông là ai?! Tại sao lại vào đây?! Ra ngoài ngay! Chủ nhân của tôi… Nghiêm thiếu gia sắp về rồi! Bất Vấn mà thấy ông, anh ấy sẽ không tha cho ông đâu!” Nàng vừa khóc vừa hét, cả người run lên như cầy sấy.”Tư Đồ Minh Trạch” thong thả bước vào, đóng sầm cửa lại rồi chốt khóa. Lão bước tới chiếc ghế bành bọc da gần đó, thong dong ngồi vắt chéo chân, rút ra một điếu xì gà châm lửa, nhả ra một ngụm khói.”Ngươi là Đường Tâm, Tam tiểu thư của Đường gia ở Yến Kinh sao? Quả nhiên là một món quà thanh thuần, non nớt. Nghiêm thiếu gia quả thực rất biết cách chiều lòng khách hàng.” Giọng lão trầm thấp, mang theo sự tàn nhẫn giấu sau nụ cười thân sĩ.Đường Tâm chết sững. Tại sao lão già đạo mạo này lại biết tên nàng? Tại sao lão lại nói nàng là “món quà”?”Ông… ông rốt cuộc là ai? Bất Vấn đâu? Trả Bất Vấn lại cho tôi!” Nàng khóc nức nở, bò lùi về phía góc tường, cảm giác bất an dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng.Tư Đồ Minh Trạch cười gằn, lão thò tay vào túi áo, ném một chiếc điện thoại di động đắt tiền xuống tấm thảm ngay trước mặt Đường Tâm.”Lão phu là Tư Đồ Minh Trạch, đối tác làm ăn tối cao của Chủ nhân ngươi. Ngươi muốn biết Nghiêm Bất Vấn ở đâu sao? Tự mở lên mà xem.”Đường Tâm run rẩy vươn bàn tay trắng bệch cầm lấy chiếc điện thoại. Trên màn hình là một đoạn video đã được tạm dừng. Khi ngón tay nàng chạm vào nút Play, khuôn mặt tuấn mỹ, đeo kính gọng vàng của Nghiêm Bất Vấn hiện lên sắc nét.Trái tim Đường Tâm như bị ai bóp nghẹt. Nàng dán mắt vào màn hình, lắng nghe từng lời nói phát ra từ miệng người đàn ông nàng yêu hơn cả sinh mệnh.Trong video, Nghiêm Bất Vấn ngồi trên chiếc ghế sofa, nhấp một ngụm rượu vang, nụ cười trên môi hắn tàn nhẫn và lạnh lẽo đến tận xương tủy:”Tâm nhi, nếu em đang xem đoạn video này, nghĩa là em đã gặp Tư Đồ lão đại. Em từng nói, em yêu anh, em cam tâm tình nguyện làm nha hoàn ấm giường cho anh, vì anh mà làm mọi thứ đúng không? Hôm nay, anh cần ký kết một bản hợp đồng sinh tử với Tây Minh Hội. Tư Đồ lão đại rất thích những cô gái thanh thuần như em.Anh ra lệnh cho em: Từ đêm nay, em phải dùng chính cơ thể trần truồng đó để phục vụ lão ta. Dốc hết mọi kỹ năng lẳng lơ nhất mà anh đã dạy em để làm lão ta sung sướng. Hãy làm một món đồ chơi tình dục đê tiện cho lão ta. Nếu lão ta hài lòng, anh sẽ tiếp tục giữ em lại làm nha hoàn. Còn nếu em kháng cự, làm hỏng việc làm ăn của anh… thì đừng bao giờ vác mặt về Yến Kinh gặp anh nữa. Chúc em có một đêm vui vẻ, nha hoàn của anh.”Đoạn video kết thúc. Màn hình vụt tắt.Thời gian trong phòng dường như ngưng đọng. Cả thế giới của Đường Tâm sụp đổ, vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn sắc nhọn đâm ngược vào tim nàng. Hơi thở nàng đứt quãng, lồng ngực đau nhói như bị ai dùng búa tạ tàn nhẫn đập nát.”Không… Không… Không thể nào…!” Đường Tâm gào lên điên dại, ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất. Nàng ôm lấy đầu, hai dòng lệ tuôn rơi lã chã. “Đây là giả! Chắc chắn là cắt ghép! Bất Vấn rất yêu tôi, anh ấy trân trọng tôi… Anh ấy không thể nào đem tôi đi hối lộ cho ông! Trả Bất Vấn lại cho tôi!”Nhìn con mồi đang quằn quại trong sự thống khổ tột cùng, “Tư Đồ Minh Trạch” vuốt ve chiếc đồng hồ Rolex, tiếng cười tao nhã nhưng sắc lạnh vang vọng khắp phòng.”Giả sao? Một đứa con gái vô dụng ở gia tộc, bị người ta dỗ dành vài câu đã tình nguyện lột sạch đồ làm đĩ, lại ảo tưởng mình là tình yêu đích thực của đệ nhất thiên tài sao?” Lão rít một hơi xì gà, nhàn nhạt nói những lời như dao găm: “Nếu không phải Nghiêm thiếu gia tự miệng nói ra, làm sao lão phu biết được… bên dưới ngực trái của ngươi có một nốt ruồi son? Làm sao lão phu biết được đêm đầu tiên của ngươi, ngươi đã vừa khóc vừa rên rỉ gọi ‘Chủ nhân, xin cắm sâu vào cái chỗ dơ bẩn của nha hoàn đi’? Thế nào? Lão phu nói có đúng không, món quà nhỏ?”Oanh!Toàn thân Đường Tâm cứng đờ như hóa đá. Những bí mật tư mật nhất, những lời nói dâm đãng hèn mọn nhất chỉ có nàng và Nghiêm Bất Vấn biết trong cái đêm hoan lạc đó… nay lại thốt ra từ cái miệng lịch thiệp nhưng nhơ nhuốc của lão già này.Sự thật trần trụi và tàn nhẫn phơi bày trước mắt. Không có phép màu nào cả. Người đàn ông nàng tôn thờ như Thần linh, người mà nàng đã vứt bỏ cả liêm sỉ để yêu… thực chất chỉ coi nàng như một món hàng trao đổi, một công cụ giao dịch trên thương trường không hơn không kém.”Hức… aaaaa… Tại sao… Bất Vấn… tại sao anh lại đối xử với em như vậy…” Đường Tâm nằm gục xuống thảm, hai tay ôm lấy ngực, khóc đến xé ruột xé gan. Nàng cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình, ghê tởm tình yêu ngu muội của mình. Nàng muốn chết, nàng chỉ muốn cắn lưỡi tự vẫn ngay tại đây để chấm dứt sự nhục nhã này.Thế nhưng… sự tàn độc của Nghiêm Bất Vấn đâu chỉ dừng lại ở sự tổn thương tâm lý.Ngay tại khoảnh khắc nỗi đau buồn, uất hận và cảm giác bị phản bội dâng lên đến cực đỉnh, Cổ Trùng Nô đang bám rễ trong tế bào của Đường Tâm bỗng nhiên thức tỉnh. Theo hệ thống thiết lập của Bá Vương Cổ, mọi cảm xúc tiêu cực, mọi sự tuyệt vọng của vật chủ đều bị ép buộc chuyển hóa thành… dục vọng nguyên thủy.Đường Tâm đang gào khóc bỗng nhiên nghẹn lại. Hai mắt nàng trợn tròn, bờ môi run rẩy.Một luồng nhiệt nóng rực như dung nham từ sâu trong tủy sống đột ngột bùng nổ, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của nàng. Khối đau đớn trong lồng ngực bỗng chốc bị thay thế bằng một cơn ngứa ngáy điên cuồng, dâm đãng tột độ. Đôi gò bồng đảo đang lạnh lẽo bỗng căng cứng lên, hai điểm hồng mai đỏ rực sưng tấy, ma sát vào không khí cũng tạo ra luồng điện tê dại.Và đáng sợ nhất là nơi tư mật giữa hai đùi… Mật đạo của nàng đang co thắt kịch liệt. Dù lý trí của nàng đang kinh tởm gã đàn ông đạo mạo trước mặt đến mức muốn nôn mửa, nhưng nhục thể của nàng lại đang chảy nước! Một lượng lớn dâm thủy ồ ạt tuôn ra, làm ướt đẫm cả mảng lông tơ đen nhánh, nhỏ thành từng giọt tí tách xuống tấm thảm lông.”Không… đừng… cơ thể mình bị sao thế này… Không được chảy… dừng lại…” Đường Tâm sợ hãi khóc nấc lên, hai tay lóng ngóng bưng bít lấy hạ thân, hai đùi tuyệt vọng cọ xát vào nhau để kìm hãm dòng nước dâm đãng.Nàng đau khổ nhận ra sự thật kinh hoàng: Tâm hồn nàng đang khóc than cho một tình yêu vỡ nát, nhưng cái cơ thể bị thao túng này lại đang khao khát được lão già nhã nhặn cầm thú này xâu xé! Sự đối lập giữa lý trí thánh thiện và nhục thể dâm loạn tạo thành một cực hình tâm lý thảm khốc nhất. Nàng cảm thấy bản thân mình bẩn thỉu, đê tiện không bằng một loài súc sinh.Nhìn đóa bách hợp đang oằn mình trong vũng nước dâm dục của chính mình, “Tư Đồ Minh Trạch” nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự thỏa mãn của loài ác quỷ. Lão thong thả tháo chiếc đồng hồ Rolex đặt lên bàn, rồi từ từ tháo thắt lưng hàng hiệu, kéo phéc-mơ-tuya xuống.Một cự vật thô to, gân guốc, mang màu tím đen đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài lịch thiệp bung ra ngoài không khí.”Khóc lóc thì ra vẻ thanh cao, nhưng lồn của ngươi lại chảy nước dầm dề ướt hết cả thảm vì tao rồi kìa. Quả nhiên là một con đĩ trời sinh,” Tư Đồ Minh Trạch vỗ vỗ lên cự vật của mình, giọng ra lệnh đanh thép: “Lệnh của Nghiêm thiếu gia nói thế nào? Bò qua đây! Dùng cái miệng nhỏ dâm đãng của ngươi hầu hạ lão phu. Nếu làm lão phu xuất tinh, ngươi mới có tư cách được trở về làm chó cái cho Nghiêm thiếu gia.”Câu nói ấy đánh trúng vào điểm yếu nhất của Đường Tâm.Trở về làm chó cái cho Nghiêm thiếu gia. Dù hắn đã bán đứng nàng, dù hắn tàn nhẫn đem nàng làm quà hối lộ, nhưng gốc rễ của Hội chứng Stockholm và sự khống chế của Cổ Trùng đã khiến nàng không thể sống thiếu hắn. Nàng sợ hãi sự cô độc, nàng sợ hãi việc bị hắn vứt bỏ vĩnh viễn hơn cả cái chết.”Không… em không muốn bị vứt bỏ… Bất Vấn… em sẽ nghe lời anh…”Trong cơn mê sảng của dục vọng và nước mắt, nhân cách của Tam tiểu thư Đường Tâm triệt để bị nghiền nát. Nàng buông thõng hai tay, để trần thân thể đang rỉ nước, chống đầu gối xuống thảm.Dưới ánh đèn mờ ảo, một cảnh tượng dâm mỹ và đầy bi kịch diễn ra. Thiếu nữ tuyệt sắc với khuôn mặt đẫm lệ, mang theo biểu cảm vừa nhục nhã, vừa thèm khát, chậm rãi bò bằng bốn chân trên mặt đất như một con vật nuôi. Cặp mông trắng ngần nẩy lên sau mỗi nhịp di chuyển, kéo theo một vệt nước trong suốt loang lổ trên thảm.Khi bò đến giữa hai háng của “Tư Đồ Minh Trạch”, cái mùi xì gà hôi hám xen lẫn mùi nước hoa Cologne của lão đập thẳng vào mặt nàng khiến nàng muốn nôn oẹ. Nhưng cơ thể nàng lại run lên vì khoái cảm.”Mở miệng ra, con đĩ.” Lão nắm lấy mái tóc đen nhánh của nàng, kéo giật ra sau.Đường Tâm cắn nát môi dưới, đôi mắt nhắm nghiền để những giọt lệ tủi nhục cuối cùng trào ra. Nàng từ từ hé mở bờ môi anh đào đang sưng tấy, thè chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ ra, ngoan ngoãn ngậm trọn lấy phần quy đầu hôi hám của gã đàn ông xa lạ vào miệng.”Ưm… ực… chụt…”Tiếng bú mút ướt át vang lên trong phòng làm việc. Đường Tâm vừa khóc nấc, vừa ra sức mút mát. Khoang miệng nàng bị lấp đầy, thứ mùi vị xa lạ tởm lợm xộc vào cuống họng, nhưng tơ trùng nơi gai vị giác lại chuyển hóa nó thành thứ mật ngọt gây nghiện. Nàng không ngừng tiết nước bọt, hai tay lóng ngóng vuốt ve đùi của gã thân sĩ đạo mạo, hèn mọn dùng mọi kỹ năng lẳng lơ nhất để hầu hạ kẻ đang chà đạp mình.”Mình dơ bẩn quá… mình thực sự là một món đồ chơi đê tiện… Bất Vấn, anh nhìn xem… em đang rất nghe lời anh…”Trong khi linh hồn của thiếu nữ đang gào thét trong tuyệt vọng, thì dưới hạ thân của nàng, mật đạo không ngừng co giật, dâm thủy chảy ròng ròng xuống sàn nhà. Sự đau khổ vì bị phản bội hòa quyện cùng khoái cảm đê tiện do thể xác mang lại, đẩy Đường Tâm chìm sâu vào một vực thẳm đọa lạc vĩnh viễn không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa. Mà kẻ đang ngồi trên cao hưởng thụ sự hầu hạ kia, ẩn sau lớp mặt nạ lịch lãm, lại đang nở một nụ cười đắc thắng của Đấng Tạo Hóa hắc ám.

tai nhac chuong