Tiếng chùn chụt ướt át vang vọng khắp căn phòng làm việc rộng lớn, nồng nặc mùi da thuộc và khói xì gà đắt tiền. Đường Tâm, Tam tiểu thư mang vẻ đẹp mong manh như đóa bách hợp của Đường gia, giờ phút này đang quỳ rạp trên tấm thảm lông cừu, hai tay lóng ngóng vuốt ve cặp đùi của gã đàn ông trung niên xa lạ, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng mút mát, hầu hạ cự vật tím đen, gân guốc của lão.Khoang miệng nàng bị nhét đầy đến mức không thở nổi, mùi vị nam tính xa lạ, thô bạo xộc thẳng vào cuống họng khiến nàng muốn nôn oẹ. Thế nhưng, gai vị giác của nàng đã sớm bị tơ trùng Cổ Nô xâm chiếm. Thứ mùi vị kinh tởm ấy khi chạm vào màng nhầy lập tức bị hệ thần kinh vặn vẹo, chuyển hóa thành một loại mật ngọt gây nghiện, ép tuyến nước bọt của nàng túa ra ồ ạt, trơn trượt quấn lấy quy đầu của gã đàn ông đạo mạo.”Thật là một cái miệng trời sinh để hầu hạ đàn ông,” “Tư Đồ Minh Trạch” (Nghiêm Bất Vấn đóng giả) nhếch mép, bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng, ánh mắt tà ác nhìn xuống khuôn mặt đẫm lệ đang phập phồng vì nghẹt thở.Hắn thong thả rút cự vật ra khỏi chiếc miệng sưng đỏ của nàng, kéo theo một dải tơ bạc dâm mỹ rớt xuống cằm Đường Tâm. Nàng ho sặc sụa, lồng ngực kịch liệt phập phồng, đôi gò bồng đảo trắng nõn nà nảy lên run rẩy trong không khí se lạnh.”Lão phu rất hài lòng với khúc dạo đầu của ngươi, món quà nhỏ. Bây giờ, đến lúc ngươi thực hiện nhiệm vụ chính thức mà Chủ nhân ngươi giao phó rồi.”Lời nói tao nhã nhưng sắc lạnh như dao cạo của Tư Đồ Minh Trạch vang lên. Lão đứng dậy, nắm lấy cánh tay gầy guộc của Đường Tâm, thô bạo kéo nàng đứng lên khỏi mặt thảm. Trước khi Đường Tâm kịp định thần, lão đã xoay người nàng lại, ấn ngửa nàng lên mặt chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim khổng lồ.Bề mặt gỗ cứng cáp, lạnh lẽo chạm vào tấm lưng trần khiến Đường Tâm giật thót. Nàng theo bản năng khép chặt hai đùi thon dài lại, đôi tay nhỏ bé ôm lấy trước ngực, ánh mắt hoảng loạn nhìn gã thân sĩ trung niên đang từ từ cởi bỏ chiếc áo sơ mi Givenchy, để lộ vòm ngực vạm vỡ.”Đừng… xin ông… tôi sợ lắm…” Đường Tâm nức nở, nước mắt giàn giụa. “Tôi không muốn… tôi chỉ yêu một mình Bất Vấn…””Khóc lóc cái gì? Ngươi nghĩ Nghiêm thiếu gia của ngươi cần tình yêu trong sạch của ngươi sao? Hắn cần cái hợp đồng của Tây Minh Hội!” Tư Đồ Minh Trạch cười gằn, tiến sát lại giữa hai chân nàng. “Ngoan ngoãn dạng chân ra, làm lão phu sướng, Chủ nhân ngươi mới vui vẻ. Ngươi phản kháng, chính là đang phá hoại tâm huyết của người ngươi yêu đấy!”Câu nói ấy đánh trúng tử huyệt tâm lý của Đường Tâm. Phá hoại tâm huyết của người mình yêu. Nàng có thể chết, có thể chịu muôn vàn tủi nhục, nhưng nàng tuyệt đối không muốn trở thành tội nhân trong mắt Nghiêm Bất Vấn. Nàng đã thề sẽ làm nha hoàn, làm chó cái cho hắn cả đời cơ mà!Trong sự giằng xé bi ai tột độ, Đường Tâm nhắm nghiền hai mắt lại, cắn nát môi dưới đến ứa máu. Hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài qua thái dương. Đôi bàn tay nàng run rẩy buông thõng xuống mặt bàn, và rồi… cặp đùi trắng muốt, thon dài từ từ tách rộng ra hai bên, hoàn toàn phơi bày âm đạo ửng hồng, đang rỉ rích dâm thủy vì sự trêu chọc của Cổ Trùng ban nãy.
Nhìn kiệt tác của lòng trung thủy mù quáng đang mở rộng cửa nghênh đón mình, Nghiêm Bất Vấn không chút lưu tình. Hắn nắm chặt lấy hai cổ chân nàng, kéo gập lại ép sát vào ngực nàng, phơi bày toàn bộ phận sinh dục. Cự vật nóng rực, cứng như thép nguội nhắm thẳng vào cái lồn chật hẹp, đâm sầm một cú lút cán!”Á… aaaaaa!!!”Đường Tâm ngửa cổ thét lên một tiếng bi thảm xé rách màn đêm. Dù đã mất đi màng trinh từ trước, nhưng sự xâm nhập quá mức thô bạo, khổng lồ của một gã đàn ông trưởng thành khiến vách thịt của nàng có cảm giác như bị xé toạc. Nàng đau đớn bấu chặt mười đầu ngón tay vào mép bàn, đôi gò bồng đảo căng cứng vươn lên không trung.Thế nhưng, nỗi đau đớn ấy chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi. Ngay khi dương vật tiến vào sâu nhất, chạm đến tận cùng cổ tử cung, Cổ Trùng Nô bám rễ trong hệ thần kinh của nàng lập tức bạo phát![Cảnh báo Hệ thống: Cơ chế Cổ Trùng (Cấp 2 – Nảy Mầm) kích hoạt. Bóp méo cảm giác đau đớn và nhục nhã thành Khoái Cảm Cực Hạn!]Oanh! Đại não Đường Tâm như bị một tia sét đánh trúng. Cơn đau xé rách lập tức bị chuyển hóa thành một luồng điện khoái cảm tê dại, mãnh liệt gấp vạn lần bình thường chạy râm ran khắp tủy sống. Các thớ thịt non nớt bên trong mật đạo như có sinh mệnh, lập tức co bóp điên cuồng, dâm thủy trào ra như suối để bôi trơn cho dương vật đang tàn sát bên trong.”Bạch! Bạch! Bạch!”Tư Đồ Minh Trạch bắt đầu giã hông. Những cú thúc trời giáng, đại khai đại hợp, liên tục dội thẳng vào hoa tâm mẫn cảm của Tam tiểu thư.”Không… ưm… sâu quá… đâm hỏng em mất… a… a… Bất Vấn… Chủ nhân cứu em…”Đường Tâm khóc lóc điên dại, cái miệng nhỏ không ngừng gọi tên người yêu trong tuyệt vọng. Linh hồn nàng đang rỉ máu vì phải chịu đựng sự chà đạp của một lão già gớm ghiếc địt, nhưng nhục thể của nàng lại đang hưng phấn đến phát cuồng. Mỗi một cú thúc của cẩu quan lại mang đến một tầng sướng vui đê mê khiến chiếc eo thon của nàng vô thức ưỡn lên, chủ động nghênh hợp!Sự tương phản giữa việc linh hồn kháng cự nhưng thể xác lại lẳng lơ cầu hoan tạo thành một màn tra tấn tâm lý cực hạn. Nàng cảm thấy mình thật dơ bẩn, thật đê tiện. Nàng phản bội lại sự thanh khiết của chính mình! Nhưng Cổ Trùng lại dùng chính sự mặc cảm tội lỗi ấy làm nhiên liệu, đốt lên ngọn lửa dục vọng bừng bừng.”Gọi tên Nghiêm thiếu gia của ngươi làm gì? Hiện tại kẻ đang cắm ngập trong cái lồn dâm đãng của ngươi là lão phu!” Tư Đồ Minh Trạch cười tà, thò tay bóp mạnh lấy hai bầu vú tuyết trắng đang rung lắc dữ dội của nàng, tàn nhẫn chà xát hai đầu nhũ hoa đã săn cứng.”Á… đừng xoa… sướng… sướng quá… cơ thể em bị sao thế này… a a a… Bất Vấn… em bẩn quá… nhưng em đang làm vì anh… á aaaaa!!!”Chưa đầy năm mươi nhịp đâm rút bạo liệt, Đường Tâm đã bị đẩy lên đỉnh sóng. Toàn bộ cơ bắp nàng căng cứng, ngón chân quắp chặt lại. Mật đạo của nàng co thắt kịch liệt, gắp chặt lấy cự vật của gã đàn ông đạo mạo, và rồi… một luồng dâm thủy ồ ạt phun trào như thác vỡ đê, tưới ướt đẫm cả đùi trong và mặt bàn gỗ lim. Nàng nấc lên từng hồi, mắt phượng trợn ngược, đón nhận lần lên đỉnh thứ nhất trong sự nhục nhã ê chề.
Dư âm của cơn cực khoái vẫn còn khiến cơ thể Đường Tâm co giật, nhưng “Tư Đồ Minh Trạch” hoàn toàn không cho nàng cơ hội thở dốc. Hắn lạnh lùng rút cự vật dính đầy dâm dịch ra khỏi cơ thể nàng, phát ra một tiếng phốc xích dâm mỹ.Sự trống rỗng đột ngột khiến Đường Tâm hẫng hụt. Nàng mở đôi mắt đẫm lệ, chưa kịp định thần đã bị hắn túm lấy mái tóc đen nhánh, kéo thốc xuống khỏi bàn làm việc, ném quỵ xuống tấm thảm lông cừu dưới sàn.”Mới một lần mà đã sướng đến mức chảy nước lênh láng thế này sao? Một món quà hối lộ thì không có tư cách nằm ngửa hưởng thụ. Xoay người lại, quỳ bốn chân xuống, vểnh mông lên cho lão phu địt!”Khuôn mặt Đường Tâm cắt không còn một giọt máu. Quỳ chổng mông như một con vật? Đó là tư thế đê tiện nhất, chà đạp nhân phẩm nhất! Nàng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt giàn giụa: “Không… xin ông… tha cho tôi… tư thế đó nhục nhã lắm… tôi không phải là súc sinh…””Chát!”Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống bờ mông trắng nõn của nàng, để lại một dấu tay đỏ chót.”Không phải súc sinh? Ngươi đang làm chó cái cho Nghiêm Bất Vấn, vậy thì cũng phải làm chó cái cho lão phu! Không vểnh mông lên, ta lập tức gọi điện hủy hợp đồng!”Tiếng “hủy hợp đồng” như bản án tử hình đánh sập chút lý trí quật cường cuối cùng. Đường Tâm khóc nấc lên, hai tay chống xuống mặt thảm, ngoan ngoãn tách rộng hai đầu gối, chổng cao cặp mông đầy đặn, trắng ngần lên không trung, phơi bày toàn bộ lồn đang co rụt, sưng đỏ về phía gã đàn ông tàn nhẫn.Tư Đồ Minh Trạch nhếch mép, bước ra phía sau, cự vật gân guốc không chút lưu tình đâm thẳng từ phía sau vào tận gốc!”Aaaaa!!!”Tư thế từ phía sau khiến cự vật đâm vào sâu hơn, cọ xát trực tiếp vào điểm G mẫn cảm nhất trên vách thịt. Đường Tâm cảm thấy bụng dưới mình như bị đâm xuyên qua. Nhưng đáng sợ hơn cả là sự khuếch đại của Cổ Trùng. Tư thế tủi nhục này sản sinh ra lượng nội tiết tố uất ức khổng lồ, và Cổ Trùng lập tức biến chúng thành một cơn lốc khoái cảm mang tính hủy diệt.”Phốc! Phốc! Ba! Ba!”Tiếng da thịt va đập chát chúa vang dội. Mỗi một cú thúc của cẩu quan là một lần mông thịt của Đường Tâm nảy lên, dâm thủy văng tung tóe xuống thảm.”Khóc đi! Khóc lớn lên! Miệng thì khóc cho tình yêu trong sáng, nhưng cái lồn dâm đãng của ngươi lại đang mút chặt lấy cặc của lão phu không buông đây này!” Lão tàn nhẫn giật ngược mái tóc nàng ra sau, ép nàng phải cong lưng lên chịu đựng.”Không… em không muốn… nhưng nó sướng quá… á… sâu quá… Chủ nhân ơi… Bất Vấn ơi… nhìn em đi… em đang làm chó cái để hầu hạ khách của ngài… em đê tiện quá… a a…”Lý trí của Đường Tâm vỡ vụn hoàn toàn. Nàng không còn phân biệt được đâu là ranh giới của con người và dã thú. Nàng vừa khóc lóc chửi rủa sự dơ bẩn của bản thân, lại vừa vô thức lắc lư cái mông, chủ động lùi về sau để đón nhận những cú đâm lút cán. Cổ Nô đã ép nàng phải thừa nhận, cơ thể nàng bẩm sinh đã là một khối mị thịt khát khao bị đàn ông chà đạp.Chưa đầy mười phút bị nhồi nhét tàn bạo từ phía sau, khoái cảm tích tụ vượt ngưỡng chịu đựng của hệ thần kinh. Đường Tâm há hốc miệng, không thể phát ra tiếng kêu. Bụng dưới nàng co thắt kịch liệt, một luồng dâm thủy nữa ồ ạt xịt thẳng ra ngoài, tưới ướt đẫm cả lông mu và thảm lông. Nàng ngã sấp xuống, toàn thân co giật, đón nhận lần lên đỉnh thứ hai mạnh mẽ đến mức não bộ tạm thời đình công [Tư thế thứ ba: Nữ kỵ sĩ nhục nhã – Đỉnh điểm của sự đọa lạc]Khi Đường Tâm đang chìm trong cơn dư chấn tê liệt, Tư Đồ Minh Trạch lùi lại, thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da gần đó. Lão nhìn khối nhục thể mềm nhũn, ướt đẫm mồ hôi và dâm dịch đang nằm thoi thóp trên đất, ra lệnh:”Bò qua đây. Tự mình ngồi lên, nhún cho lão phu xuất tinh. Nếu làm không tốt, coi như nhiệm vụ đêm nay thất bại.”Đường Tâm mở đôi mắt phượng đờ đẫn, sưng húp. Bắt nàng phải chủ động cưỡi lên người một gã đàn ông lớn tuổi xa lạ? Phải tự mình nhún nhảy hầu hạ lão?”Đừng… em kiệt sức rồi… em xấu hổ lắm… cầu xin ông…” Nàng yếu ớt lắc đầu.”Bò qua đây!” Lão lạnh giọng.Nỗi ám ảnh về sự trừng phạt của Nghiêm Bất Vấn như ngọn roi quất vào linh hồn nàng. Đường Tâm cắn răng đến bật máu, dùng đôi tay run rẩy chống cơ thể rã rời đứng dậy. Nàng khóc thút thít, trần truồng lê bước đến trước mặt gã đàn ông đạo mạo.Dưới ánh đèn mờ ảo, Tam tiểu thư danh giá run rẩy dang rộng hai chân, từ từ hạ thấp cơ thể, để cự vật tím đen kia một lần nữa chọc thủng tàn dư tự tôn của nàng, lấp đầy hoa tâm.”Ưm… ha…”Khi ngồi trọn vẹn xuống, cảm giác cự vật lấp đầy mọi ngóc ngách khiến Đường Tâm bật ra tiếng rên mị cốt. Nàng đặt hai tay lên bờ vai rộng của gã thân sĩ, nhắm mắt lại, nước mắt lã chã rơi, bắt đầu tự mình nâng hông lên rồi hạ xuống.”Tự nói xem, ngươi đang làm gì?” Tư Đồ Minh Trạch ngửa cổ, tận hưởng sự mềm mại ướt át, nhàn nhạt hỏi.”Em… hức… em đang làm kỹ nữ… đang tự mình nhún nhảy hầu hạ đối tác của Chủ nhân… a…” Đường Tâm khóc lóc hàm hồ, tốc độ nhún ngày một nhanh hơn. Đôi gò bồng đảo trắng muốt nảy lên nảy xuống dữ dội trước mắt cẩu quan, vòng eo nhỏ nhắn uốn lượn như rắn nước.Càng tự mình cử động, ma sát do chính mình tạo ra càng mang đến khoái cảm chủ động tột độ. Nàng phát hiện ra, việc vứt bỏ liêm sỉ để làm một con điếm phục vụ đàn ông lại mang đến sự sung sướng đến rợn người.”Sướng không? Lồn của ngươi đang kẹp chặt lấy cặc ta đến mức muốn vắt kiệt nó đấy!””Sướng… sướng lắm… á… em là con đĩ dơ bẩn… đâm hỏng cái lồn ti tiện của em đi… a a a… Bất Vấn… em đang nghe lời anh đây… em đang làm tình nô đê tiện nhất…”Trong sự huyễn hoặc bệnh hoạn (Hội chứng Stockholm), Đường Tâm điên cuồng vắt kiệt thể lực cuối cùng. Nàng lắc lư mái tóc xõa tung, tiếng bạch bạch bạch do cặp mông đập vào đùi gã đàn ông vang dội.Ngay khi Đường Tâm bị dồn ép đến giới hạn cực khoái lần thứ ba, “Tư Đồ Minh Trạch” đột ngột ôm chặt lấy eo nàng, dội ngược từ dưới lên những cú thúc trời giáng, liên tục đánh thẳng vào cổ tử cung!”Á aaaaa!!!”Đường Tâm ngửa cổ thét lên một tiếng sắc nhọn. Nàng cảm nhận được một luồng dung nham nóng rực, đặc sệt bùng nổ, xịt thẳng vào sâu tận trong tử cung của mình! Gã đàn ông đã bắn toàn bộ tinh hoa nhơ nhuốc vào nơi sâu kín nhất của nàng.Sự kích thích từ dòng tinh dịch nóng hổi kết hợp với lần lên đỉnh thứ ba liên tiếp đã triệt để đánh sập cầu dao thần kinh của Đường Tâm. Mắt nàng trắng dã, não bộ rơi vào trạng thái Brain Melt (Trắng xóa tâm trí) hoàn toàn. Nàng co giật liên hồi trên đùi gã đàn ông, dâm thủy và tinh dịch hòa lẫn, trào ngược ra khỏi miệng âm đạo, chảy dọc xuống bắp đùi.Tam tiểu thư Đường gia kiêu sa đã chết. Giờ phút này, gục ngã trên người “Tư Đồ Minh Trạch” chỉ còn là một cỗ máy nhục dục bị thao túng hoàn toàn, một tình nô bị tẩy não thành công, miệng vẫn vô thức lẩm bẩm trong cơn mê sảng: “Chủ nhân… nha hoàn đã ngoan ngoãn… ngài đừng bỏ rơi nha hoàn…” ——————————————————————————– [GIAO DIỆN HỆ THỐNG GIÁM SÁT NGẦM – GÓC NHÌN NGHIÊM BẤT VẤN]Ngồi dưới lớp vỏ bọc Tư Đồ Minh Trạch, Nghiêm Bất Vấn lạnh lùng nhìn thiếu nữ đang thoi thóp, co giật vì cực khoái trên đùi mình. Dòng dữ liệu đỏ rực lập tức nhảy vọt trên võng mạc của hắn, báo hiệu một vụ thu hoạch sinh thể năng khổng lồ từ sự sụp đổ của một thân thể cấp độ “Linh Sương”.GIÁM SÁT SINH THỂ TRÙNG NÔ: Trùng nô: Đường Tâm Thân phận: Tam tiểu thư Đường gia. Thân thể: CẤP 2: LINH SƯƠNG (Thể chất thuần khiết, đã bị tước đoạt trinh tiết, triệt để khai phá). Hệ số khoái cảm cơ bản: 0.7 ➾ 0.95 (Tăng vọt do lần đầu nếm mùi dục vọng bị Cổ Nô bạo kích, cơ địa trở nên mẫn cảm và dâm đãng tột độ). Độ tương thích với Trùng Vương: 85% (Hội chứng Stockholm khiến Tâm Trí hoàn toàn thần phục).🔴 TRẠNG THÁI TIẾN HÓA HIỆN TẠI (6 PHÂN KHU)1. Vú (Bồng đảo)Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầm (Giai đoạn 2)Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 40% (400 / 1000 điểm) (Hấp thụ qua sự xoa bóp thô bạo và rung lắc khi tự nhún nhảy. Tương thích 85% mang lại hiệu suất cao).Độ khoái cảm hiện tại: 0.95 điểmTrạng thái: Tuyến vú sưng đỏ, đầu ti dựng đứng vì mẫn cảm. Ghi nhận sự thỏa mãn khi bị bạo hành.Thống kê: 0 lần Boobs Job.2. Miệng (Khoang miệng)Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo (Giai đoạn 3)Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 10% (1000/1000 ➾ Đã Thăng Cấp) (Hấp thụ từ việc bú liếm cự vật hôi hám, nuốt chất dịch và sự nhục nhã cùng cực).Độ khoái cảm hiện tại: 1.1 điểm (Tác động 20% từ Trùng Vương).Trạng thái: Gai vị giác bị tha hóa hoàn toàn. Sự kinh tởm biến thành sự nghiện ngập.Thống kê: 1 lần BJ phục vụ lên đỉnh.3. Âm đạo (Mật đạo)Cấp Độ Hiện Tại: Cải Tạo (Giai đoạn 3)Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 25% (2500 / 10000 điểm) (Hấp thụ cực đại từ việc phá trinh, đâm rút bạo lực, 3 lần lên đỉnh liên tiếp và tiếp nhận tinh dịch nội bắn. Tương thích 85% cho phép chuyển hóa trọn vẹn).Độ khoái cảm hiện tại: 1.14 điểm (Cơ địa Linh Sương kết hợp 20% Cổ Vương).Trạng thái: Vách thịt bị cày xới, sưng tấy nhưng độ nhạy cảm tăng gấp trăm lần. Hoàn toàn ghi nhớ kích thước và nhịp độ của Trùng Vương (dưới lốt TDMT). Hội chứng “khát tinh” bắt đầu hình thành ở cấp độ tế bào.Thống kê: 3 lần lên đỉnh từ hạ bộ, ~15ml tinh dịch đã được bắn vào trong.4. Cơ thể chung (Da thịt / Toàn thân)Cấp Độ Hiện Tại: Nảy mầmTiến Độ Nạp Năng Lượng: 60% (600 / 1000 điểm) (Hấp thụ qua việc bò rạp, quỳ gối, va đập mạnh).Trạng thái: Làn da lưu lại dấu tay đỏ ửng. Thể xác sinh ra phản xạ có điều kiện: Càng bị làm nhục, sỉ vả, lượng dopamine tiết ra càng mạnh.5. Hậu môn (Cúc hoa)Cấp Độ Hiện Tại: Ngủ đôngTiến Độ Nạp Năng Lượng: 0% (0 / 100 điểm)Trạng thái: Khu vực cấm kỵ chưa bị khai phá.6. Tâm Trí (Hệ thần kinh não bộ)Cấp Độ Hiện Tại: Hoá Thần (Giai đoạn 4)Tiến Độ Nạp Năng Lượng: 5% (2500 / 50000 điểm) (Đột phá thần tốc nhờ cú shock tâm lý phá vỡ rào cản luân lý, ép buộc tự nhận thức mình là đĩ/nha hoàn).Trạng thái: Triệt để “Brain Melt” (Tan chảy đại não). Tôn nghiêm của Tam tiểu thư bị định dạng lại. Nàng thực sự tin rằng sự dơ bẩn đêm nay là một minh chứng tình yêu vĩ đại, sự hy sinh cao cả để lấy lòng Chủ nhân Nghiêm Bất Vấn.Nghiêm Bất Vấn khẽ đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi. Cỗ máy tạo năng lượng này thật sự quá hoàn hảo. Khi Đường Tâm trở về Yến Kinh, mang theo cái cơ thể đã bị làm nhục và tử cung chứa đầy tinh dịch của “đối tác”, nàng sẽ đối mặt với Lý Độn như thế nào? Sự dằn vặt đó, chắc chắn sẽ tiếp tục cung cấp cho hắn nguồn năng lượng vô tận!

tai nhac chuong