https://zing4u.top/
Đỗ Quyên Nở Muộn!
2.39K

Bác sĩ giật mình với câu nói của bố Kiệt.

-Tôi hỏi thật, cậu thấy con gái của tôi như thế nào?

-Con gái của chú ai cũng rất xuất sắc ạ.

-Cậu biết tôi nói đến đứa nào mà.

Bác sĩ suy nghĩ một chút mới trả lời.

-Cô ấy, mạnh mẽ và thẳng thắn, nghĩ gì nói đấy.

-Đỗ Quyên tuy mạnh mẽ, nhưng đấy lại là khuyết điểm của nó. Cậu thấy tôi nói đúng chứ?

-Không phải thế ạ. Tính cách như vậy mới dễ sống ạ, rất đáng yêu ạ.

-Con người ta sống được với nhau không phải vì mặt tốt của mỗi người. Mà nó tùy thuộc vào sự bao dung chấp nhận khuyết điểm của đối phương.

Lời bố Kiệt vừa dứt, khiến cho bác sĩ phải suy nghĩ. Không hiểu ông nói những điều này là có ý gì?

Không để anh ta thắc mắc, bố Kiệt đã lại lên tiếng tiếp.

-Tôi hỏi thật cậu. Cậu có thể kết hôn với con gái thứ 2 của tôi không?

Nét mặt và giọng nói đầy nghiêm túc của bố khiến bác sĩ giật mình. Bất ngờ trước lời đề nghị của một chủ tịch tập đoàn giàu có nhất nhì đất nước.

-Chú nói gì cơ ạ?

-Tôi nói. Cậu có thể kết hôn với con gái tôi không?

-Cháu vẫn không hiểu ý chú…

Người ta lắc đầu, hơi bối rối.

Bác sĩ thật sự hoang mang, không hiểu lời đề nghị của bố mình.

Bố chỉ bước lên vỗ vỗ vai bác sĩ và nói.

-Cậu cứ suy nghĩ đi.

Khí chất quyết đoán dứt khoát của bố khiến chàng thanh niên trẻ cứng đơ người.

-Nếu cậu có thể chấp nhận những khuyết điểm của con bé. Tôi muốn cậu trở thành chồng của con gái tôi.

Tin chấn động, tạm thời khiến bác sĩ không thể tiếp nhận nổi.

Tuy rằng người ta nghèo nhưng cũng chưa từng nghĩ dựa dẫm vào người khác để có được vinh hoa. Nhất là chuyện tình cảm hôn nhân của mình.

Anh biết nếu anh nhận lời đề nghị này, bố Kiệt có thể sẽ xóa nợ cho anh. Và cuộc sống sẽ có thể đứng trên đỉnh của sự giàu có và vinh quang, cuộc sống của mẹ cũng sẽ đỡ vất vả hơn.

Nhưng người ta không làm được như vậy.

Người ta không thích dây dưa với người khác, không thích đùa giỡn tình cảm của người khác, lại càng không thích tạo hy vọng rồi lại thất vọng.

Cảm giác bị đùa giỡn, thất vọng như vậy bản thân đều không muốn trải qua.

Người ta cười buồn.

Hôn nhân, người ta chỉ muốn với một người mình yêu và cũng yêu lại mình.

Chỉ cần người đó là người họ yêu, yêu đơn thuần, vì yêu mà người ta có thể bất chấp tất cả.

Kể cả làm tăng ca kín giờ hết cả cuộc đời để trả nợ người ta cũng không ngại. Người ta có lòng tự tôn, không phải là người bán rẻ lương tâm mình.

Cũng chính vì vậy mà đêm đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn với mình, ai đó nửa muốn chịu trách nhiệm nửa lại không muốn mình nghĩ họ lợi dụng để có thể bước chân vào nhà giàu.

-Xin lỗi. Lời đề nghị này của chú cháu không làm được.

-Vậy việc đã xảy ra với hai đứa thì sao?

-Cháu…

Không để cho người ta nói bố Kiệt đã cắt ngang lời nói.

-Tôi biết đây là một gánh nặng đối với người tốt như cậu. Nhưng đừng hiểu lầm tôi đang xúc phạm nhân phẩm của cậu. Tôi chỉ nghĩ rằng cậu đủ tư cách và là một người đàn ông rộng lượng bao dung và che chở cho con gái tôi suốt cuộc đời nó.

Những câu nói không phải cậy quyền thế tiền bạc, mà là những lời nói chân thật của bố chứa sự lo lắng và yêu thương với con gái mình.

Một người cha lo lắng và thu vén sắp xếp cuộc sống tốt đẹp cho con gái mình.

Trong những đứa con, có lẽ mình là đứa khiến bố lo lắng nhất.

Cũng có lẽ ông ấy nghĩ không còn đủ thời gian nữa mà muốn sắp xếp cho con gái một cách ổn thỏa nhất mà ông nghĩ.

Một tuần sau. Vẫn không thấy bác sĩ trả lời hay có động tĩnh gì nên bố mình gọi điện hẹn anh ra ăn cơm tối.

Lần này bố đề nghị mình cùng đi, mẹ có lẽ đã được bố nói chuyện bàn bạc trước rồi nên ủng hộ bố mọi điều kiện.

Lúc anh vào nhìn thấy mình và bố thì lễ phép chào rồi ngồi vào bàn.

Bố mình gọi đồ ăn rồi hỏi anh.

-Thế nào hả bác sĩ?

-Câu trả lời của cháu vẫn không thay đổi. Cháu không thể cưới cô ấy.

Nghe thấy câu trả lời khiến lòng tự tôn của mình trỗi dậy.

-Anh không đồng ý bán rẻ bản thân là đúng rồi đó.

-Không phải là không bán mà là tôi sẽ không bán cho cô.

Một người kiêu ngạo như mình, bị nói thẳng mặt như vậy khiến cho mình tức giận.

-Bố thấy chưa? Anh ta không phải người tốt đâu. Có lẽ là 18 tỷ đó là quá ít với anh ta.

Khoảng cách và một chút rung động của hôm trước bỗng bay biến hết. Mình xù lông nói lời cay nghiệt với người ta.

-Có lẽ đang muốn nâng giá trị bản thân mình lên đó bố.

Anh mỉm cười.

-Cô nghĩ ai cũng tính toán thiệt hơn như cô sao, tổng giám đốc Quyên? Nếu tôi kết hôn với cô, người ta sẽ cười tôi là kẻ hám lợi, ở rể, lép vế, ngu ngốc…Hoặc chỉ là đồ chơi của giới thượng lưu. Tôi cũng có lòng tự trọng, quan trọng nhất là tiền của cô không thể cân đo giá trị một con người.

Mình bị cứng họng, uất ức, không cãi được nhưng bố mình lại tủm tỉm cười thong dong uống nước. Chả phản ứng hay nói đỡ cho mình.

-Anh đừng có kiêu ngạo, tỏ vẻ hống hách.

Người ta lại cười rất tự nhiên.

-Vậy cô muốn cái gì? Từ chối thì cô mắng. Nếu tôi đồng ý kết hôn với cô thì chắc cô cũng sỉ vả tôi là kẻ hám lợi đấy nhỉ?

Mình…mình thật sự là bị tức. Tức mà không thể phản bác lại.

-Tôi đã nói xong rồi. Mọi chuyện kết thúc ở đây. Thời gian của tôi rất quý giá. Nếu không làm việc tôi sẽ không đủ tiền trả nợ tháng này. Mà chủ nợ của tôi máu lạnh lắm.

-Cháu xin lỗi, không thể giúp được chú trong việc này rồi. Cháu xin phép ạ.

Người ta chào bố mình rất lễ phép và lịch sự, bố mình cũng hài lòng mà đáp lại sự lễ phép của anh ta.

Còn mình thì ngược lại. Tức giận khi bị từ chối, mình bị quê đến đỏ mặt tía tai.

Một cô gái giàu có xinh đẹp lại bị từ chối thẳng mặt, cảm giác của mình bị tạt thẳng một gáo nước lạnh.

-Con đang cảm thấy hạnh phúc hay khó chịu vì bị từ chối vậy Quyên?

Mình…thật sự không biết cảm giác lúc này của mình là gì. Mình chỉ thấy là khó chịu muốn phát tiết.

-Bố! Anh ta sẽ cười sau lưng chúng ta. Có khi còn đi kể hết cho người khác nghe.

Bố mình thở dài nhìn mình. Sự thất vọng tràn trề trong mắt ông.

Mình chạy đuổi theo người ta xuống dưới tầng.

-Đợi đã. Tôi muốn nói chuyện.

Hình như nghe thấy tiếng của mình, ai đó bất lực toàn thân. Thở dài quay lại nhìn mình một cách chán trường.

-Cấm anh không được nói với ai về việc kết hôn này. Tôi chưa bao giờ đồng ý với ý tưởng của bố mẹ mình cả.

Người ta cáu lên với mình.

-Cho dù có nói thì ai sẽ tin đây! Một người keo kiệt như cô mà chịu bỏ tiền mua một tấm chồng.

-Người nên cảm thấy xấu hổ là người khiến cho mọi người luôn nghĩ mình có thể mua được bằng tiền.

-Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ đó. Người xấu hổ nhất là bố cô mới phải. Có người cha nào phải đi năn nỉ người ta cưới con gái mình không? Đã vậy còn phải cho của hồi môi kếch xù như vậy? Thay vì đổi lỗi cho người khác. Sao cô không nghĩ mình đã làm gì khiến bố cô phải hạ mình như thế.

Những lời nói đó đã đánh thẳng vào trái tim mình. Khiến mình chết lặng.

-Từ giờ trở đi. Trước khi làm gì, cô nên suy nghĩ đến cảm nhận của bố cô nhiều hơn.

Nói xong người ta bỏ đi, để lại mình đứng đó đờ đẫn với ngổn ngang suy nghĩ. Mình thẫn thờ quay lại thì thấy bố mình đứng ở đằng sau. Nhìn mặt ông buồn buồn mình lại cảm thấy tội lỗi.

-Bố không hy sinh nhiều như cậu ấy nói đâu. Thật sự bố đã quá ích kỉ.

-Bố…

-Bố muốn con kết hôn để giữ thể diện và uy tín cho tập đoàn. Bố đã không bảo vệ con như một người bố.

Mình lại không nghĩ như bố. Bố thật sự rất quan tâm và yêu thương chị em mình, vì thế bố đã lấy một lý do như này để cho mình khôi áy náy và lo lắng.

-Con hiểu cảm giác của bố.

-Bố xin lỗi đã làm con phải khó xử. Bố chỉ lo sau này, con sẽ phải gánh vác trọng trách là trụ cột gia đình. Việc của tập đoàn quá sức vất vả với một đứa con gái như con rồi. Lại thêm nhà cửa con cái sau này, bố sợ con gánh vác không nổi. Bố không muốn đổ hết tất cả mọi việc lên vai con. Vì vậy mà bố muốn con kết hôn với một người biết yêu thương con vô điều kiện, thông cảm và sẻ chia mọi khó khăn, bao dung cho con suốt cuộc đời. Mà ở bác sĩ bố có thể yên tâm và nhìn thấy được sự chân thành.

Mình thấy thương bố, có lẽ bố đang bi quan về bệnh tình của ông ấy. Bố sợ rằng lúc ông rời xa cõi đời này mà vẫn chưa có người lo lắng bao dung cho mình thay bố.

-Con đã làm cho bố phải lo lắng rồi.

Mình tựa vào vai bố ôm bố, mình cảm thấy áy náy khi bố luôn lo lắng suy nghĩ cho mình còn mình thì lại chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi.

Hôm nay Tường San đang đi trung tâm mua sắm thì bắt gặp bác Hoa. Bà đang ở quầy mua nhẫn, có vẻ không phải nhẫn cho bác ấy mà giống như nhẫn để cầu hôn.

-Cái gì đây?

Cô ta giật lấy nhẫn trên tay bác Hoa, vẻ mặt nghi ngờ mà gằn giọng hỏi.

Bác Hoa rằng lại chiếc nhẫn sau đó quay lại bơ cô ta không trả lời.

-Chiếc nhẫn này để làm gì?

-Nhà cô không ai dạy phải lễ phép với người lớn à? Tôi không chấp một đứa không được dạy như cô đâu. Nói cho cô biết nhẫn này là để con trai tôi cầu hôn đó.

Bác ấy vui vẻ mà tiết lộ cho cô ta chuyện vui. Thực ra là bác ấy đang nôn nóng gán ghép thế thôi chứ con trai bác ấy đã đồng ý đâu.

-Không được. Không thể được.

-Được hay không được không đến quyền cô quyết định. Lúc tôi bảo cô bỏ tiền ra trả cho nó 18 tỷ kia để nó không mắc nợ nữa thì cô tiếc, giờ nó lấy người xứng đáng hơn cô thì cô lại ở đây kêu cái gì.

-Không được. Nhất định không được.

-Ơ, sao lại không được. Tôi cũng phải nhờ cô một chuyện đây, từ giờ đừng đi theo bám riết lấy con trai tôi nữa. Bởi vì vợ tương lai của nó là tổng giám đốc tập đoàn VK. Tôi không muốn báo chí đưa tin thất thiệt lại tổn hại thanh danh con trai con dâu tôi. Tâm tư của phụ nữ cô cũng hiểu đó, không ai muốn có kẻ thứ ba đeo bám chồng mình cả.

-A…a…

Cô ta hét ầm ĩ khiến mọi người xung quanh phải chú ý.

-Dừng. Về nhà cô mà quậy. Coi như tôi xin cô đi. Để cho con trai tôi được yên.

Nói xong bác Hoa làm động tác hôn gió với cô ta rồi vung vẩy hớn hở bỏ đi.

Tường San mang một bụng tức giận lao đến bệnh viện tìm bác sĩ.

-Bác sĩ.

-Cô…

-Sao anh lại làm như thế chứ? Sao lại làm vậy với em? Sao lại cưới cô ta?

Cô ta đánh liên tục vào người bác sĩ, miệng khóc lóc liên tục trách móc ai đó.

-Anh nói, anh chưa sẵn sàng yêu ai cơ mà! Tại sao còn kết hôn với cô ta?

-Tường San, cô bình tĩnh lại đi.

Bác sĩ bắt lấy tay cô ta cầm chặt nhìn thẳng vào mắt cô ta mà nói.

-Anh làm ra vẻ cao quý lắm. Cuối cùng cũng bán thân để trả nợ mà thôi. Sao anh lại trở thành người như thế hả?

-Ai bảo cô là tôi kết hôn hả?

-Anh không cần chối nữa. Anh muốn em là người biết cuối cùng đúng không? Anh nghĩ em là con ngốc hả? Cô ta trả giá anh bao nhiêu? Nói đi.

-Tiền em cũng có. Em có thể đặt cọc cho anh ngay bây giờ 10 tỷ.

Câu nói của Tường San khiến cả người ai đó cứng đờ. Thật sự họ coi bác sĩ là hàng hoá để mua bán. Như vậy sao?

-Thẻ của em đây. Anh cầm lấy đi trả nợ cho cô ta đi. Đừng dính líu gì đến cô ta nữa.

Bác sĩ vẫn đứng ngây người ra khiến cô ta mất kiên nhẫn phải cầm tay người ta lên ấn thẻ vào tay.

-Cầm lấy đi.

-Nếu cô nghĩ tôi rồi tệ như thế thì còn níu kéo tôi làm gì?

Bác sĩ thực sự tức giận rồi.

-Anh nói được như thế bởi vì anh không yêu em. Bởi vì em yêu anh.

Bao nhiêu kiêu hãnh, lòng tự tôn cô ta đều hạ mình xuống hết trước mặt người đàn ông này.

-Anh khiến cho em phải tương tư anh.

Cô ta cứ cầm lấy tay người ta năn nỉ, hèn mọn.

-Đỗ Quyên, cô ta không yêu anh đâu! Cô ta chỉ dùng anh để trả thù em thôi. Bác sĩ, hãy quay về với em đi mà.

-Đi mà…Bác sĩ, xin anh hãy quay về với em.

Tường San ôm chặt lấy người ta như kiểu chỉ cần buông tay là anh sẽ chạy mất vậy. Cô ta khóc lóc thật sự rất thảm thiết, thê lương, như một người lụy tình điên cuồng vậy.

Tường San cứ ôm chặt lấy bác sĩ, mặt thì vùi vào vòm ngực săn chắc của anh.

Trước sự khóc lóc, lụy tình của cô ta thì bác sĩ lặng thinh siết chặt nắm tay.

So với bộ dạng điên cuồng của Tường San thì bác sĩ bình tĩnh hơn nhiều, ánh mắt lãnh đạm, nhìn người đang khóc lóc ở trong ngực mình không chút tình cảm nào.

<< 1 12 13 14 15 16 19 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám
Viết lách và nơi chốn Viết lách và nơi chốn
Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Đừng Bao Giờ Từ Bỏ
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong