https://zing4u.top/
Đỗ Quyên Nở Muộn!
2.40K

Tuy rằng muốn quên đi cái đêm định mệnh ấy, thì thỉnh thoảng nghĩ đến sẽ vẫn hận, vẫn uất mà thôi, chỉ cho tới khi mình nghĩ, coi như mình trả ơn cho anh ta ngày trước đã tận tâm chăm sóc chị và cháu gái mình thì nỗi xót xa, mới có thể dần dần nguôi ngoai.

Mình vẫn điều khiển tập đoàn suôn sẻ và tất nhiên một đứa có thù tất báo như mình đã dậy cho công ty Hoà Bình một trận.

Cái tên Bình giám đốc đó cũng vì thế mà nhớ bài học đắt giá này. Dám dở trò bỏ thuốc vào cốc nước ép táo của mình. Xong lại còn thêm cả vào trai nước khoáng đưa cho mình nữa chứ. Tưởng ăn được mình là có thể một bước lên mây, có thể làm con rể họ Danh.

Nhưng đời không như hắn mơ. Không những không mơ được mà hắn còn trải qua kiếp nạn quỷ môn quan, gia sản của bố hắn bị một thằng con phá nát.

Dạo này mình hay qua chơi với cháu gái. Nhật Lệ giờ lớn đáng yêu lắm, biết tự chơi rồi.

Mình trông cháu cho anh chị mình đi có việc. Mà mình nằm ghế sofa ngủ bé con tự chơi rồi còn đắp chăn cho mình. Buồn cười lắm các bác ạ. Chả biết dì trông cháu hay cháu trông gì nữa.

Lúc chị mình về nhìn thấy thì bất lực, bé con hiểu chuyện đang trông cho dì ngủ ngon lành.

Anh chị kêu ở lại ăn cơm nhưng mình chẳng ở. Ở đây ăn cơm rồi lại được ăn cơm cẩu miễn phí của anh chị. Với một đứa con gái đang thất tình như vậy thì thật là sự đả kích lớn, thôi mình về cho lành.

Ra khỏi nhà chị, mình cũng không về nhà mà đi bar uống rượu. Lúc này mình thấy hơi chông chênh rối bởi lắm. Những tưởng đoạn tình cảm gắn bó bao nhiêu năm như vậy sẽ có kết quả tốt đẹp nào ngờ…yêu xa khó lắm. Chỉ là chúng ta không nhìn thấy thôi, chứ mọi thứ không như những gì chúng ta thấy. Bên ngoài nhìn có thể là màu hồng, nhưng người trong cuộc đã nhìn thấy màu thất vọng.

Tính ra mình và Anthony cũng đã gắn bó với nhau mấy năm đoạn tình cảm đó. Cả hai tôn trọng lẫn nhau chưa từng cãi nhau, thậm chí lúc mình dành bất ngờ cho anh cuối cùng thành ra anh dành bất ngờ cho mình. Mình còn không tin sự thật ấy, mình nghĩ mình hoa mắt chóng mặt lên mơ chứ không phải anh phản bội mình.

Thì ra anh luôn tôn trọng và chiều mình là do anh còn có một mối dự phòng ở bên đó, thảo nào anh lại không đòi hỏi hay giận hờn gì mình cả.

Khoảnh khắc ấy, mình cảm nhận được một cách rõ ràng. Trái tim của mình cũng theo đó mà đau…

Tình yêu, không bao giờ nghe theo lời sai khiến của lý trí. Mặc dù lý trí bảo mình phải quên đi kẻ bội bạc đó. Nhưng đôi lúc mình lại rất tiếc nuối.

Nếu được, mình hy vọng biết bao mình có thể quên được người đàn ông kia, như vậy mình cũng có thể giảm bớt được một chút đau khổ…

Nhưng yêu là yêu, hơn nữa, một khi yêu là sẽ yêu rất sâu sắc.

Dường như loại yêu này đã trở thành thói quen của mình, trở thành một bộ phận của cơ thể mình, muốn mình quên đi, thật sự rất khó.

Mình chìm đắm trong mấy chai rượu, chẳng biết trời đất là gì nữa. Sau đó chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng lên.

Mình còn nhớ mình trách móc anh sao lại không quay về tìm mình sớm, để mình đau khổ mãi như vậy.

Anh chẳng nịnh ngọt mình như mọi khi, mặt sầm xuống rồi nói mình không nằm yên là anh thả tay cho mình rơi xuống đất. Anh chả biết gì cả, thấy mình đang giận cũng không dỗ dành. Mình dỗi mình trả vờ ngủ nhưng nước mắt cứ chảy ra.

Mình thấy anh đưa mình về nhà, bố mẹ mình nhìn thấy mình say rượu thì lo lắng. Mẹ vội vàng mở cửa phòng cho anh bế mình đặt vào giường, rồi bà đi pha nước gừng cho mình uống giải rượu. Sau đó, sau đó…mình thiếp đi, đến sáng hôm sau dậy đầu đau như búa bổ. Mắt lia náo thấy đây là phòng mình mới yên tâm.

Mình nằm nì mãi cho đến khi ánh sáng mặt trời ánh vàng rơi bên ngoài cửa sổ lọt qua khe màn gió xuyên vào trong phòng mình mới chịu bò dậy.

Còn Thành Quân nửa đêm vừa về đến nhà thì thấy mẹ mình đang được cô giúp việc khuyên ngăn. Chả biết hôm nay buồn việc gì mà bà lại uống rượu say khướt như thế.

Lúc tối đưa một con sâu rượu về nhà rồi, còn chưa hết mệt mỏi về đến nhà lại thấy mẹ mình cũng uống say khướt thế kia nữa.

Thành Quân thật sự bất lực với phụ nữ mà. Anh bế mẹ mình về phòng đặt bà nằm xuống giường rồi đi lấy khăn mặt lau mặt mũi cho bà.

Từ bên ngoài nhìn vào, cô giúp việc cảm thấy tội cho anh ta. Từ ngày bố anh ta mất đi, một mình anh ta phải gồng gánh hết công nợ của bố và lo lắng chăm sóc cho mẹ mình.

Tuy bố mẹ không sinh ra anh ta nhưng đã có công nuôi dưỡng anh ta từ lúc anh ta bắt đầu xuất hiện trên thế giới này.

Năm đó bố mẹ anh ta sinh đôi được hai người con trai. Mẹ Hoa là mẹ hiện tại của anh ta bây giờ. Trước kia chính tay bà đã ôm một đứa bé giấu đi, bà muốn trả thù người đàn ông ấy.

Người đã hứa với bà là chỉ yêu bà đến hết cuộc đời, nhưng sau này người ấy đi làm nhiệm vụ đã nảy sinh tình cảm và có con với người phụ nữ kia. Còn một người vợ như bà, cứ ở nhà đợi chờ người chồng đi làm nhiệm vụ bí mật suốt chả mấy khi nhìn thấy mặt chồng thì làm sao có con được.

Rồi một hôm mẹ nhận được tin người phụ nữ ấy sinh con tại bệnh viện A. Mẹ đã đến đó, lúc mẹ đứng ở ngoài cửa nhìn vào thấy chồng mình đang chăm sóc lau mồ hôi trên trán người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh nhân, mẹ mới hiểu, mình là người thứ ba.

Trong tình yêu không quan trọng người đến trước hay người đến sau mà quan trọng là ai được yêu, người không được yêu có nghĩa là người thứ ba.

Vì thế mẹ hận, hận hai người đó mẹ đã để lại giấy ly hôn với chồng mình và âm thầm ôm một trong hai bé trai sinh đôi của chồng và người phụ nữ ấy đi.

Lúc đó bố nuôi của Thành Quân là một bác sĩ trong bệnh viện, ông là bạn của chồng bà nên cũng hiểu được toàn bộ hoàn cảnh phức tạp lúc đó.

Ông âm thầm, theo dõi bà và luôn sau lưng ủng hộ và hỗ trợ cho bà mọi điều kiện. Sau này vì nuôi một đứa nhỏ mới sinh không hề dễ dàng, mẹ lại không có sữa cho Thành Quân bú nên đứa nhỏ cứ ốm yêu đi viện suốt.

Mẹ lại sợ đưa đứa nhỏ đến viện thì sẽ bị phát hiện mất, may sao lúc đó bác sĩ trẻ đó đến kịp thời và cứu chữa cho đứa nhỏ. Còn đề nghị mẹ và đứa nhỏ ở lại nhà ông hàng ngày ông tiện theo dõi và chữa trị cho đứa nhỏ.

Mẹ hận hai con người phụ bạc kia nhưng mẹ cũng không nỡ làm hại đứa nhỏ, mẹ cũng sợ đứa nhỏ có bất chắc gì nên mẹ đã đồng ý.

Sau đó dần dần tình cảm của họ dần dần được kết trái bởi sự thấu hiểu và thông cảm bao dung.

Bác sĩ trẻ ấy sau này lấy mẹ Hoa và coi đứa nhỏ Thành Quân ấy như con ruột của mình. Ông chăm sóc cho hai mẹ con Thành Quân như những người nhà ruột thịt của mình.

Thành Quân lớn lên trong sự yêu thương của mẹ Hoa và bố Huy. Cả hai đều không sinh ra anh ta nhưng lại cho anh ta một mái ấm tình thân.

Cho khi ba Huy mất đi, mẹ buồn đau tất cả tình yêu của mình dồn hết theo bố. Từ đó mẹ Hoa không yêu thương và chăm sóc đứa con trai chồng cũ ấy như trước nữa.

Bà luôn chìm đắm trong đau khổ, bây giờ mà mới biết lúc bà bị chồng cũ phản bội bà không đau khổ như vậy.

Dì Quế là giúp việc bao nhiêu năm nay của gia đình nên biết ngọn của câu chuyện năm đó. Bà cũng biết năm đó là bố Huy đã dung túng cho mẹ Hoa mẹ mới dễ dàng mang đứa bé đó đi được.

Nhưng mẹ Hoa đã đối xử với đứa bé ấy rất tốt, coi như đứa con mình sinh ra.

-Thành Quân! Mẹ con có thể uống được canh gừng giải rượu nữa không?

-Dì ạ, mẹ ngủ rồi nhưng cứ để con đút thử xem mẹ con có uống được nữa không ạ.

-Ừ. Con cho bà ấy uống chút đi rồi cũng đi nghỉ đi, khuya rồi phải giữ gìn sức khỏe. Đợt vừa rồi con đi suốt bà ấy cũng buồn nên uống chút thôi, đừng nghĩ ngợi.

-Vâng. Con biết ạ, dì đi nghỉ đi ạ.

Dì Quế gật đầu rồi đi ra ngoài, trong phòng Thành Quân đút từng thìa nước canh gừng cho mẹ mình. Anh ta nhìn mẹ cảm thấy xót xa.

Lúc bố Huy mất đi đã để lại một khoản nợ hơn mười tỷ cho mẹ con anh ta.

Mẹ Hoa nói bố vay của người bạn tên Tuấn Kiệt để xây trung tâm y tế gì đó mẹ cũng không biết. Sau khi nhận được tiền thì bố mất.

Thành Quân nhớ lúc bố qua đời, bố nắm lấy tay anh ta dặn dò:

“Không được bỏ mẹ, hãy chăm sóc cho mẹ.

Hãy hứa với bố.

Dạ. Con hứa.”

Lời dặn dò ngắn ngủi ấy là lời bố nói cũng cùng, cũng là lời gửi gắm cuối cùng của bố.

Còn bố thì anh ta còn có chỗ dựa, sau khi bố mất anh ta đã trở thành người che chở và bảo dung với mẹ thay bố.

Thành Quân bất giác cứ nhìn vào khung ảnh ở đầu giường mẹ Hoa. Trong khung ảnh ấy là ảnh chụp gia đình anh ta, một nhà ba người không phải là máu mủ nhưng rất ấm áp tình yêu thương và hạnh phúc.

Quay trở lại nhà họ Danh, bố Kiệt sau khi đọc được báo của ngày hôm nay thì bảo mẹ Thảo gọi mình dậy vào phòng làm việc gặp bố.

Lúc mình mở cửa đi vào thì bố vẫn im lặng không nói gì. Sau đó bố ném tờ báo trong tay lên bàn, trừng mắt nhìn mình nói.

-Con xem chưa? Có phải con nên chị bố một lời giải thích không?

Mình nhìn xuống tờ báo trên mặt bàn, tiêu đề và hình ảnh trên đó rất rõ ràng.

Mình sốc, trên đó hình ảnh của mình lả lơi quyến rũ là vậy. Chả giống một tổng giám đốc nghiêm khắc của tập đoàn VK hàng ngày gì cả.

Mịa, đứa phóng viên nào chụp cái ảnh mình xấu vãi thế không biết được nữa.

Tờ báo này có tiêu đề là lộ diện tổng giám đốc của tập đoàn VK hẹn hò với người đàn ông nào đó.

Còn hình ảnh là ảnh chụp đêm hôm mình và Thành Quân ở trong khách sạn ở Mỹ.

Trên tờ báo hình ảnh của mình rõ nét, nhưng người đàn ông chỉ bị lộ nửa người trên cường tráng mà thôi. Nhìn thoáng qua còn thấy nét mặt của mình có vẻ rất hưởng thụ.

-Bố…

Mình nhặt tờ báo lên, xem qua nội dung một chút mới nói tiếp.

-Bức ảnh này bọn họ chụp xấu quá. Là nhân viên tòa báo nào không biết chọn góc đẹp mà chụp à? Còn chẳng chỉnh cho đẹp một chút, quá kém.

-Đỗ Quyên!

Mặt bố Kiệt đen lại, nhìn mình chằm chằm, vẻ tức giận lộ ra rất rõ.

Trước giờ bố rất thương yêu mình và chị Lan, nếu là mấy đứa em mình có khi bị ăn đòn rồi ấy chứ! Nhưng đây bố chắc có lẽ rất kiềm chế rồi.

Mình ngước mắt lên nhìn bố và hối lỗi nói.

-Con xin lỗi!

-Con xin lỗi bố thì có ích gì? Con có nghĩ đến mẹ con không? Bà ấy mà biết thì sẽ rất buồn. Thế cậu bạn trai ở Mỹ đã biết điều này chưa?

-Con không biết!

-Vậy con định tính thế nào?

-Con xin lỗi bố, tại con mà ảnh hưởng đến tập đoàn.

-Việc của tập đoàn bố không quan tâm, điều bố quan tâm là con kia kìa. Giờ cậu bạn trai đó biết thì con giải thích ra sao?

-Chẳng sao cả bố ạ! Con và anh ta đã chia tay rồi! Anh ta không xứng với con!

-Con nói gì? Tại sao không nói với bố.

-Bố! Con sẽ thu xếp ổn thỏa không để ảnh hưởng nhiều đến tập đoàn đâu ạ.

-Quyên! Bố không lo lắng ảnh hưởng đến tập đoàn, điều bố lo lắng là con. Bố sợ con bị tổn thương. Con biết mà, với bố các con mới là quan trọng nhất, còn tập đoàn không phải là điều quan tâm số 1 trong lòng ta. Bố không trách con, bố chỉ muốn biết các con mình đang nghĩ gì, làm gì. Bố mẹ luôn là chỗ dựa vững trãi cho con.

-Vâng. Con cảm ơn bố! Con xin phép về phòng chuẩn bị đi làm đây ạ. Giờ ở tập đoàn chắc đang nhốn nháo lên rồi ạ!

-Ừm. Con đi đi. Nếu mệt cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi rồi tính.

-Vâng.

Mình lầm lũi đi ra. Nói thật nếu bản thân mình chẳng thấy đáng ngại điều gì cả. Nhưng mà mình không muốn bố mẹ hay mọi người trong gia đình mình lo lắng cho mình.

<< 1 3 4 5 6 7 19 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám
Viết lách và nơi chốn Viết lách và nơi chốn
Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Đừng Bao Giờ Từ Bỏ
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong