https://zing4u.top/
Đỗ Quyên Nở Muộn!
2.40K

Mình biết đây là thủ đoạn của kẻ cầu xin sự hợp tác của tập đoàn mà không được nên dở trò bỉ ổi.

Bọn này hèn hạ thật. Mình không nhận mình là người quân tử, nhưng trong làm ăn mình chưa bao giờ dùng thủ đoạn này để hạ gục đối thủ.

Quả nhiên đều là tin tức về mình và anh ta bùng nổ trên mạng rất nhanh.

Mình chán trường ngồi trong phòng xem các bình luận nhạt nhẽo.

Người thì nhảy vào mắng mình lăng loàn, người thì chửi mình sống buông thả, người thì khen hai người đẹp đôi, người thì ước có được người đàn ông thân hình như chàng trai trong ảnh, thậm chí có người còn xin tình một đêm với thân hình lực lưỡng đó…

Có người còn hỏi xem có ai biết danh tính của người con trai trong ảnh không để đi xin giống đẻ cho anh ta một đứa con. Người đó nói rằng nhìn dáng người anh ta là biết, chắc chắn người đàn ông này là người cực kỳ đẹp trai.

Mình chưa kịp đọc tiếp bình luận ở bên dưới thì chuông điện thoại của mình vang lên, nhìn cái tên trên màn hình, mình hơi chột dạ nhưng vẫn nhấn nghe máy.

Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng rất nghiêm khắc.

-Quyên, báo đưa tin là thật hay giả?

Mình trầm ngâm một lúc cũng thành thật trả lời chị gái.

-Là thật ạ.

Mình ngừng một chút rồi lại nói tiếp.

-Chị, em không cố ý. Hôm đó em bắt gặp Anthony ngủ với người phụ nữ khác, vì vậy em buồn nên đi uống rượu, sau đó vì say quá chả biết mình làm gì cả.

-Ừm. Chị chỉ muốn hỏi em…người đó có phải Thành Quân không?

Mình cảm thấy run ở trong lòng, nhưng dù sao mình cũng không muốn giấu chị.

-Vâng. Nhưng anh ta hình như hôm đó bị chuốc thuốc chị ạ. Chị yên tâm, em sẽ giải quyết, em sẽ không dây dưa với anh ta. Cứ coi như em tình một đêm với trai lạ, chị đừng nói chuyện người đàn ông đó với ai nhé!

-Đứa em ngốc. Anh ấy là người đàn ông tốt, nếu có thể chị cũng mong anh ấy chịu trách nhiệm với em. Tin tức này tung ra, chắc cổ phiếu của tập đoàn sẽ bị trượt giá. Em định tính như thế nào?

Chị gái mình khi chắc chắn người đàn ông đó là bạn trai cũ của mình thì có giọng điệu dịu dàng hơn.

-Em sẽ tìm cách giải quyết.

Mình vẫn còn mệt mỏi từ trận say rượu đêm qua nên mình tựa lưng vào ghế tổng giám đốc, trả lời với giọng mệt mỏi.

Điều đầu tiên khi mọi người trong gia đình mình quan tâm, không phải lo lắng về tập đoàn mà là lo lắng cho mình. Họ sợ mình tổn thương, sợ mình tuyệt vọng.

-Quyên! Từ nhỏ em đã là người có chính kiến, bây giờ em đã trưởng thành rồi, dù chuyện tình cảm có như thế nào thì chị cũng hy vọng em sẽ xử lý tốt.

Nghe chị gái mình nói lời này một cách cực kỳ uyển chuyển, mình gật đầu, trả lời.

-Vâng.

Sau đó mình cúp điện thoại.

Mình nhắm mắt tựa ghế mãi cho đến khi thư kí đi vào đưa văn kiện cho mình kí và thông báo rằng các cổ đông đang đòi họp tổng công ty mình mới gật đầu kêu trợ lý sắp xếp 2h chiều mở hợp cổ đông.

Mình nhìn đồng hồ, cũng đến giờ cơm trưa rồi. Mình xách túi đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc mình xuất hiện ở bệnh viện Thành Quân không hề ngạc nhiên khi thấy mình đến đây.

Đã đến giờ cơm trưa mà anh ta vẫn đang tận tình miệt mài khám bệnh cho bệnh nhân.

Anh ta thấy mình coi như không nhìn thấy, tiếp tục khám bệnh cho bệnh nhân.

Thấy mấy bệnh nhân là người già nên mình cũng không thúc giục anh ta, chỉ hơi nghiêng người dựa vào tường, nhìn anh ta đang khám bệnh cho bệnh nhân với ánh mắt lạnh nhạt.

Cuối cùng, anh ta cũng khám xong. Đi ra nhíu mày và nói với giọng điệu rất lạnh nhạt.

-Lại kiếm tôi gây chuyện gì nữa?

Câu này của anh ta khiến mình suýt nữa phun máu. Mình mà thèm kiếm chuyện dây dưa với anh ta à. Không phải vì chuyện kia mình còn lâu mới thèm nhìn cái mặt của anh ta.

Mình đi theo anh ta về phòng trưởng khoa, ngồi xuống ghế trước mặt, nhìn anh ta rồi nói với giọng lạnh lùng.

-Nói đi, anh muốn bao nhiêu tiền?

Lúc mình nói câu này mình cười khẩy.

Anh ta lườm mình một cái rồi cũng không nói gì cả.

-Anh lợi dụng lúc tôi say, chiếm hữu cơ thể tôi, còn chụp ảnh đưa cho phía truyền thông, biến tôi thành đối tượng hot trên mạng, không phải là muốn đòi tiền à?

Thấy liên tưởng của mình quá phong Phú anh ta đang xem bệnh án trên tay khựng lại. Sau đó lại lặng thinh tiếp tục lật tiếp bệnh án trên tay.

-Hay anh muốn lấy tôi ra để trả thù chị gái tôi không đáp ứng tình cảm của anh?

Anh ta nghe đến đây thì buông bệnh án trên tay xuống, gật đầu.

-Tôi biết là tôi sai khi xâm phạm cô. Nhưng chính cô muốn tôi quên đi đêm đó, không cho tôi chịu trách nhiệm, bây giờ lại đến đây tra hỏi cái gì?

-Ha ha!

Mình bật cười. Anh ta giả Nai được lắm.

-Anh trai này, anh tưởng tôi là con ngốc sao?

-Có phải ngốc hay không tự cô biết!

Anh ta bước gần về phía mình, giọng điệu Trần thấp quyến rũ cất lên.

-Hay là bây giờ đổi ý thấy tôi đẹp trai lại muốn tôi làm chồng. Đổi ý rồi, muốn tôi chịu trách nhiệm à?

Anh ta nói sáu chữ “muốn tôi chịu trách nhiệm à?” cuối cùng với giọng điệu rất mập mờ, mình tức giận hít sâu mấy hơi, vung tay tát anh ta.

Bàn tay chưa kịp tiếp xúc với mặt anh ta thì đã bị anh ta giơ tay nắm chặt cổ tay mình lại rồi.

-Cô lại muốn ngày mai báo tiếp tục đưa tin, tổng giám đốc VK đánh bác sĩ à?

Uất, nghẹn, từ bé đến bây giờ, đây là lần đầu tiên mình phải trải qua cảm giác ngậm bồ hòn làm ngọt.

Cuối cùng mình chỉ đành tức giận giật tay thu về, sững sờ nhìn anh ta chằm chằm, hận không thể giết chết anh bằng ánh mắt.

Thành Quân lại chuyển tầm mắt cầm bệnh án trên bàn lên tay đọc, thản nhiên nói.

-Tổng giám đốc Quyên, nếu cô đến đây không phải khám bệnh thì mời cô ra ngoài. Còn nếu cô đến đây khám bệnh thần kinh thì mời cô ra ngoài cửa rẽ trái cuối hành lang là khoa thần kinh, tôi đây chỉ chuyên mổ.

Mình bị đuổi thì tức tới nổ mắt á. Cái tên này còn rủa mình bị thần kinh nữa. Mình cố gắng nhịn xuống, cười mỉa mai, đi vòng qua bàn làm việc, bước tới bên cạnh anh ta.

Mình nhây, nhào vào ngực anh ta, hai cánh tay trắng nõn níu lấy hai vai anh ta, áp sát nửa người phía trước vào người anh ta, cười như không cười nói.

-Đừng mà bác sĩ, tôi là bệnh nhân. Nghe nói anh cũng có thể chữa được cả bệnh của tôi. Sao anh có thể đuổi bệnh nhân đi chứ?

Trước sự tiếp xúc của mình, thân thể anh ta bị kích thích thì hơi biến đổi khiến anh ta nhíu mày nhìn mình. Mình quan sát được đôi mắt đen của anh ta trầm xuống.

-Nói đi. Cô muốn làm gì?

-Tiền anh muốn bao nhiêu tôi sẽ cho. Đưa hết ảnh cho tôi!

Khi ở khách sạn, mình nghĩ chỉ có anh ta chụp ảnh mình. Có lẽ anh ta đã nhận tiền của ai đó để làm việc này.

Mình không biết anh ta đã chụp bao nhiêu ảnh, nếu không lấy hết được những bức ảnh kia, giữ lại sẽ không biết lần sau anh ta sẽ làm gì tiếp theo, mình không muốn đưa tập đoàn vào sóng gió.

Thành Quân nheo mắt lại. Anh ta trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì đó.

-Cô nghĩ ảnh là tôi chụp.

Anh ta không ngờ, mình lại nghĩ bức ảnh trên bài báo đó là do anh ta cũng cấp.

Đêm hôm đó, xảy ra chuyện quan hệ là chuyện ngoài ý muốn, anh ta bị trúng thuốc liều cao nên mới không khống chế được. Xong việc cả người mệt nên thiếp đi rồi thì ai còn chụp mấy bức ảnh như vậy? Nhưng dường như anh ta không cần giải thích với người phụ nữ ngạo mạn, cố chấp này làm gì.

Mình nhìn anh ta với vẻ khinh bỉ. Sao anh ta lại có thể trơ trẽn như thế được cơ chứ. Lúc nào cũng trưng cái bộ mặt đoàng hoàng quân tử nhưng thực chất lại xấu xa đến buồn nôn.

-Ngoài anh ra, tôi không nghĩ ra được ai có khả năng làm được chuyện vô liêm sỉ như thế này.

Anh ta cố ép cảm xúc trong lòng xuống, nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng.

-Cô lúc nào cũng đem suy nghĩ xấu xa của mình đặt lên người khác à? Nếu cô đã nghĩ tôi xấu như vậy, tôi đây cũng muốn xấu thật sự xem nó như thế nào?

Anh ta vòng tay qua eo mình siết chặt lại, kéo mình xích lại gần hơn.

-Có phải là cô muốn thân thể tôi nên lấy cớ này để đến đây không?

Mình mím môi, lòng bàn tay đã vã mồ hôi rồi, nhưng vẫn mạnh miệng.

-Bây giờ mới bộc lộ bản chất sao?

Mình đưa tay nhéo eo anh ta, miệng cười nhìn thái độ của anh ta.

Muốn so độ dày của da mặt với mình à?

Anh ta còn non lắm!

Anh ta bị mình véo đau điếng người, mà cũng không hề hé răng xuýt xoa nửa lời.

Không đạt được mục đích mình có hơi chán nên không vòng vo nhiều nữa, mình lạnh lùng nhìn anh ta.

-Này anh. Tốt nhất là anh nên đưa những tấm ảnh đó cho tôi, nếu không…

-Nếu không thì sao?

Anh ta nheo nheo mắt nhìn thẳng vào mình, ngắm nhìn ngũ quan tinh tế của mình.

Vì bị nhìn như vậy nên mình có chút ngượng ngùng mặt hơi đỏ, anh ta ngược lại thấy vậy thì bật cười, lạnh nhạt nói.

-Nghe nói tổng giám đốc của VK không được thông minh lắm, hôm nay đã được lĩnh ngộ. Hay là cô muốn nhân cơ hội này muốn tôi chịu trách nhiệm?

-Nói vớ vẩn gì thế!

Mình bị cứng họng thì hừ lạnh một tiếng, đẩy anh ta ra, nới rộng khoảng cách giữa hai người.

Khi cách xa anh ta mình bán tín bán nghi nhìn anh ta, rồi hỏi.

-Tối hôm đó anh thực sự không chụp ảnh sao?

Mình thấy anh ta nhướng mày lại.

-Sao tôi lại phải chụp?

-Chẳng phải anh muốn..

Mình vội quá suýt nữa thì lỡ lời, nhìn anh ta đang nở nụ cười xấu xa, mình chả dám manh động nữa vội ngậm chặt miệng, lạnh lùng nói.

-Anh không chụp là tốt!

Anh ta liếc nhìn mình một lượt, gương mặt anh tuấn rạng ngời, anh ta nói với mình bằng giọng điệu mỉa mai.

-Nhìn lại mình xem có thật sự đẹp đến mức tôi phải ăn tạp, vì tiền mà dùng thủ đoạn đê hèn này gây áp lực cho cô không?

Dứt lời, anh ta bật cười, trong nụ cười mang ý giễu cợt.

-Cô quá tự tin vào bản thân mình rồi, nhà họ Danh tuy là lắm tiền nhiều của thật nhưng không phải ai cũng cần, nếu đêm hôm đó không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì tôi thật sự cũng…nuốt không trôi kiểu phụ nữ vừa xấu vừa đanh đá như cô.

Mình chưa từng bị sỉ nhục như này bao giờ, mấy lời này của anh ta chọc tới mức giận sôi ruột.

Nuốt không trôi?

Mình tuy có hơi đanh đá thật, nhưng mà đàn ông theo đuổi mình nhiều lắm. Anh ta lại dám chê mình, nói mỉa mai mình.

Nhẫn nhịn một hồi, mình liền cười nhạt, khoanh tay trước ngực, lướt nhìn anh ta từ đầu tới chân bằng ánh mắt sáng rực.

Anh ta thấy mình nhìn như vậy, nhưng cũng không thèm nói gì, trong lòng có chút tò mò, không biết tiếp theo mình sẽ phản bác thế nào?

Mình cũng chẳng chịu thua, rút trong túi ra một sắp tiền 500k đặt lên bàn.

-Số tiền này bo cho bác sĩ. Lần sau đừng có giở mấy trò dơ bẩn đó ra nhé. Tôi cũng rất tiếc vì lần đầu tiên của tôi lại gặp phải ngay quả ớt, coi như số tôi số đen.

Lúc mình nói xong, thấy mặt anh ta đen như đít lồi. Anh ta ho sặc sụa, mặt hơi đỏ, sau đó mới bình tĩnh nói.

-Cô cất tiền vào đi.

-Đây là tiền tôi tặng anh để đi kéo dài cái còn thằn bé nhỏ đó…

Chọc tức được anh ta mình cũng hả dạ, không có ảnh, thì mình cũng nên đi thôi cứ ở đây cãi qua cãi lại cũng chỉ lãng phí thời gian.

Trước khi rời đi, mình còn không quên liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt giễu cợt.

Lúc xuống đến xe mình ngồi vào xe mà không lái đi ngay. Tự dưng thiệt hại không đâu, nghĩ tới lại bực hết cả người.

<< 1 4 5 6 7 8 19 >>
Từ Khóa:
Cùng chuyên mục
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám Cơn mưa năm ngoái – Truyện ngắn của Văn Lê Tám
Viết lách và nơi chốn Viết lách và nơi chốn
Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Đừng Bao Giờ Từ Bỏ
KÊNH HỖ TRỢ
DMCA.com Protection Status tai nhac chuong